Dịch Vụ Bluetooth laptop bị lỗi, nguyên nhân và cách phục

Thảo luận trong 'Dịch Vụ - Giải Trí - Du Lịch' bắt đầu bởi nguyenmylinh, 24/10/18.

cho thue nha tan binh
  1. nmai3

    nmai3 Active Member

    chuyển nhà thành hưng Thấy chuông đồng hồ báo thức reo, tôi tắt chuông, tỉnh dậy, vệ sinh cá nhân để chuẩn bị đi làm. Tôi không ăn sáng vì không có cảm giác thèm ăn. Bước xuống nhà, tôi thấy bố mẹ tôi đã ra ngoài đi tập thể dục.

    Tôi nhớ trước đó khi vợ cũ và con trai tôi còn sống trong nhà tôi, chúng tôi thường ra công viên tập thể dục mỗi sáng. Sau đó, vợ tôi sẽ nấu đồ ăn sáng cho cả nhà. Vào những ngày cuối tuần, nếu không ra ngoài đi chơi, cả nhà tôi sẽ ở nhà, cùng đọc sách, cùng nghe nhạc.

    Vợ chồng tôi từng có một hạnh phúc giản đơn như thế nhưng hạnh phúc ấy đã không còn vì những mâu thuẫn nhỏ nhặt giữa cô ấy và gia đình tôi. Trong quá trình chung sống, chắc do tính cách cũng như khoảng cách thế hệ quá lớn, vợ tôi không thể hòa hợp với bố mẹ tôi. Vợ nhiều lần nài nỉ tôi cùng ra ở riêng nhưng tôi không đồng ý, còn đánh vợ thậm tệ. Tôi biết, vợ tôi đã nhiều khóc một mình sau khi bị bố mẹ tôi chửi bởi, miệt thị. Cô ấy đã ngậm đắng nuốt cay, chịu đựng tất cả. Và cho đến khi mọi chuyện quá sức chịu đựng, cô ấy đã đệ đơn ly dị.

    Sau khi ly dị vợ, ban đầu tôi cảm thấy nhẹ nhàng, tự do. Con trai ở với vợ cũ nên tôi được rảnh rang, chẳng phải lo chăm sóc, đưa đón con đi học. Tôi có thể tìm những cô gái trẻ, xinh đẹp khác để kết hôn. Nhưng hóa ra mọi thứ không như tôi tưởng, những cô gái được giới thiệu cho tôi thường chỉ hỏi: “Nhà anh có bao nhiêu tiền?”, “Anh có xe riêng chưa?”, có cô gái thích tôi thì tôi không muốn gần gũi và gắn bó.

    Khi buồn, tôi thường mở điện thoại và xem những bức ảnh gia đình tôi ngày xưa. Tôi cười vu vơ khi ngắm nhìn những bức ảnh khi con trai tôi mới chào đời, rồi con tập lẫy, tập bò…Chao ôi, niềm vui đó giờ đã không còn nữa!

    3 năm sau khi ly dị, tôi vẫn sống một mình, chưa quen và yêu ai. Hôm nay là ngày sinh nhật của con trai tôi. Tôi biết, con trai rất thích đá bóng, tôi đã đến siêu thị để mua cho con một quả bóng tốt.

    Khi tôi đến nhà vợ cũ, con trai tôi chạy ra chào tôi còn vợ cũ của tôi đang bận rộn trong bếp. Tôi cúi xuống và nói với con: “Bố mua cho con một quả bóng mới, con có thích không?”

    Nghe thấy tôi nói vậy, thằng bé không nói gì và đi thẳng vào nhà, mở tủ và lấy ra 2 quả bóng đá mới và khoe: “Bố Sơn đã mua cho con 2 quả bóng từ hôm qua rồi”.

    Tôi hơi sốc khi nghe thấy con trai tôi gọi người khác là bố. Khi tôi hỏi vợ cũ, cô ấy nói Sơn là bạn trai của cô ấy và Sơn rất quý mến con trai của chúng tôi. Tôi lặng người, chẳng biết nói gì nên ra về sớm hôm đó.

    Nghĩ lại niềm vui trên môi vợ và con trai, tôi chỉ biết nuốt nước mắt vào trong. Tôi đã có một gia đình hạnh phúc, một người vợ hiền thục, một đứa con ngoan nhưng tôi đã không biết nắm giữ, trân trọng. Giờ tôi biết làm gì ngoài tự trách mình? taxi tải thành hưng
     
  2. nmai3

    nmai3 Active Member

    chuyển nhà thành hưng Thấy chuông đồng hồ báo thức reo, tôi tắt chuông, tỉnh dậy, vệ sinh cá nhân để chuẩn bị đi làm. Tôi không ăn sáng vì không có cảm giác thèm ăn. Bước xuống nhà, tôi thấy bố mẹ tôi đã ra ngoài đi tập thể dục.

    Tôi nhớ trước đó khi vợ cũ và con trai tôi còn sống trong nhà tôi, chúng tôi thường ra công viên tập thể dục mỗi sáng. Sau đó, vợ tôi sẽ nấu đồ ăn sáng cho cả nhà. Vào những ngày cuối tuần, nếu không ra ngoài đi chơi, cả nhà tôi sẽ ở nhà, cùng đọc sách, cùng nghe nhạc.

    Vợ chồng tôi từng có một hạnh phúc giản đơn như thế nhưng hạnh phúc ấy đã không còn vì những mâu thuẫn nhỏ nhặt giữa cô ấy và gia đình tôi. Trong quá trình chung sống, chắc do tính cách cũng như khoảng cách thế hệ quá lớn, vợ tôi không thể hòa hợp với bố mẹ tôi. Vợ nhiều lần nài nỉ tôi cùng ra ở riêng nhưng tôi không đồng ý, còn đánh vợ thậm tệ. Tôi biết, vợ tôi đã nhiều khóc một mình sau khi bị bố mẹ tôi chửi bởi, miệt thị. Cô ấy đã ngậm đắng nuốt cay, chịu đựng tất cả. Và cho đến khi mọi chuyện quá sức chịu đựng, cô ấy đã đệ đơn ly dị.

    Sau khi ly dị vợ, ban đầu tôi cảm thấy nhẹ nhàng, tự do. Con trai ở với vợ cũ nên tôi được rảnh rang, chẳng phải lo chăm sóc, đưa đón con đi học. Tôi có thể tìm những cô gái trẻ, xinh đẹp khác để kết hôn. Nhưng hóa ra mọi thứ không như tôi tưởng, những cô gái được giới thiệu cho tôi thường chỉ hỏi: “Nhà anh có bao nhiêu tiền?”, “Anh có xe riêng chưa?”, có cô gái thích tôi thì tôi không muốn gần gũi và gắn bó.

    Khi buồn, tôi thường mở điện thoại và xem những bức ảnh gia đình tôi ngày xưa. Tôi cười vu vơ khi ngắm nhìn những bức ảnh khi con trai tôi mới chào đời, rồi con tập lẫy, tập bò…Chao ôi, niềm vui đó giờ đã không còn nữa!

    3 năm sau khi ly dị, tôi vẫn sống một mình, chưa quen và yêu ai. Hôm nay là ngày sinh nhật của con trai tôi. Tôi biết, con trai rất thích đá bóng, tôi đã đến siêu thị để mua cho con một quả bóng tốt.

    Khi tôi đến nhà vợ cũ, con trai tôi chạy ra chào tôi còn vợ cũ của tôi đang bận rộn trong bếp. Tôi cúi xuống và nói với con: “Bố mua cho con một quả bóng mới, con có thích không?”

    Nghe thấy tôi nói vậy, thằng bé không nói gì và đi thẳng vào nhà, mở tủ và lấy ra 2 quả bóng đá mới và khoe: “Bố Sơn đã mua cho con 2 quả bóng từ hôm qua rồi”.

    Tôi hơi sốc khi nghe thấy con trai tôi gọi người khác là bố. Khi tôi hỏi vợ cũ, cô ấy nói Sơn là bạn trai của cô ấy và Sơn rất quý mến con trai của chúng tôi. Tôi lặng người, chẳng biết nói gì nên ra về sớm hôm đó.

    Nghĩ lại niềm vui trên môi vợ và con trai, tôi chỉ biết nuốt nước mắt vào trong. Tôi đã có một gia đình hạnh phúc, một người vợ hiền thục, một đứa con ngoan nhưng tôi đã không biết nắm giữ, trân trọng. Giờ tôi biết làm gì ngoài tự trách mình? taxi tải thành hưng
     
  3. nmai3

    nmai3 Active Member

    chuyển nhà thành hưng Thấy chuông đồng hồ báo thức reo, tôi tắt chuông, tỉnh dậy, vệ sinh cá nhân để chuẩn bị đi làm. Tôi không ăn sáng vì không có cảm giác thèm ăn. Bước xuống nhà, tôi thấy bố mẹ tôi đã ra ngoài đi tập thể dục.

    Tôi nhớ trước đó khi vợ cũ và con trai tôi còn sống trong nhà tôi, chúng tôi thường ra công viên tập thể dục mỗi sáng. Sau đó, vợ tôi sẽ nấu đồ ăn sáng cho cả nhà. Vào những ngày cuối tuần, nếu không ra ngoài đi chơi, cả nhà tôi sẽ ở nhà, cùng đọc sách, cùng nghe nhạc.

    Vợ chồng tôi từng có một hạnh phúc giản đơn như thế nhưng hạnh phúc ấy đã không còn vì những mâu thuẫn nhỏ nhặt giữa cô ấy và gia đình tôi. Trong quá trình chung sống, chắc do tính cách cũng như khoảng cách thế hệ quá lớn, vợ tôi không thể hòa hợp với bố mẹ tôi. Vợ nhiều lần nài nỉ tôi cùng ra ở riêng nhưng tôi không đồng ý, còn đánh vợ thậm tệ. Tôi biết, vợ tôi đã nhiều khóc một mình sau khi bị bố mẹ tôi chửi bởi, miệt thị. Cô ấy đã ngậm đắng nuốt cay, chịu đựng tất cả. Và cho đến khi mọi chuyện quá sức chịu đựng, cô ấy đã đệ đơn ly dị.

    Sau khi ly dị vợ, ban đầu tôi cảm thấy nhẹ nhàng, tự do. Con trai ở với vợ cũ nên tôi được rảnh rang, chẳng phải lo chăm sóc, đưa đón con đi học. Tôi có thể tìm những cô gái trẻ, xinh đẹp khác để kết hôn. Nhưng hóa ra mọi thứ không như tôi tưởng, những cô gái được giới thiệu cho tôi thường chỉ hỏi: “Nhà anh có bao nhiêu tiền?”, “Anh có xe riêng chưa?”, có cô gái thích tôi thì tôi không muốn gần gũi và gắn bó.

    Khi buồn, tôi thường mở điện thoại và xem những bức ảnh gia đình tôi ngày xưa. Tôi cười vu vơ khi ngắm nhìn những bức ảnh khi con trai tôi mới chào đời, rồi con tập lẫy, tập bò…Chao ôi, niềm vui đó giờ đã không còn nữa!

    3 năm sau khi ly dị, tôi vẫn sống một mình, chưa quen và yêu ai. Hôm nay là ngày sinh nhật của con trai tôi. Tôi biết, con trai rất thích đá bóng, tôi đã đến siêu thị để mua cho con một quả bóng tốt.

    Khi tôi đến nhà vợ cũ, con trai tôi chạy ra chào tôi còn vợ cũ của tôi đang bận rộn trong bếp. Tôi cúi xuống và nói với con: “Bố mua cho con một quả bóng mới, con có thích không?”

    Nghe thấy tôi nói vậy, thằng bé không nói gì và đi thẳng vào nhà, mở tủ và lấy ra 2 quả bóng đá mới và khoe: “Bố Sơn đã mua cho con 2 quả bóng từ hôm qua rồi”.

    Tôi hơi sốc khi nghe thấy con trai tôi gọi người khác là bố. Khi tôi hỏi vợ cũ, cô ấy nói Sơn là bạn trai của cô ấy và Sơn rất quý mến con trai của chúng tôi. Tôi lặng người, chẳng biết nói gì nên ra về sớm hôm đó.

    Nghĩ lại niềm vui trên môi vợ và con trai, tôi chỉ biết nuốt nước mắt vào trong. Tôi đã có một gia đình hạnh phúc, một người vợ hiền thục, một đứa con ngoan nhưng tôi đã không biết nắm giữ, trân trọng. Giờ tôi biết làm gì ngoài tự trách mình? taxi tải thành hưng
     
  4. nmai3

    nmai3 Active Member

    chuyển nhà thành hưng Thấy chuông đồng hồ báo thức reo, tôi tắt chuông, tỉnh dậy, vệ sinh cá nhân để chuẩn bị đi làm. Tôi không ăn sáng vì không có cảm giác thèm ăn. Bước xuống nhà, tôi thấy bố mẹ tôi đã ra ngoài đi tập thể dục.

    Tôi nhớ trước đó khi vợ cũ và con trai tôi còn sống trong nhà tôi, chúng tôi thường ra công viên tập thể dục mỗi sáng. Sau đó, vợ tôi sẽ nấu đồ ăn sáng cho cả nhà. Vào những ngày cuối tuần, nếu không ra ngoài đi chơi, cả nhà tôi sẽ ở nhà, cùng đọc sách, cùng nghe nhạc.

    Vợ chồng tôi từng có một hạnh phúc giản đơn như thế nhưng hạnh phúc ấy đã không còn vì những mâu thuẫn nhỏ nhặt giữa cô ấy và gia đình tôi. Trong quá trình chung sống, chắc do tính cách cũng như khoảng cách thế hệ quá lớn, vợ tôi không thể hòa hợp với bố mẹ tôi. Vợ nhiều lần nài nỉ tôi cùng ra ở riêng nhưng tôi không đồng ý, còn đánh vợ thậm tệ. Tôi biết, vợ tôi đã nhiều khóc một mình sau khi bị bố mẹ tôi chửi bởi, miệt thị. Cô ấy đã ngậm đắng nuốt cay, chịu đựng tất cả. Và cho đến khi mọi chuyện quá sức chịu đựng, cô ấy đã đệ đơn ly dị.

    Sau khi ly dị vợ, ban đầu tôi cảm thấy nhẹ nhàng, tự do. Con trai ở với vợ cũ nên tôi được rảnh rang, chẳng phải lo chăm sóc, đưa đón con đi học. Tôi có thể tìm những cô gái trẻ, xinh đẹp khác để kết hôn. Nhưng hóa ra mọi thứ không như tôi tưởng, những cô gái được giới thiệu cho tôi thường chỉ hỏi: “Nhà anh có bao nhiêu tiền?”, “Anh có xe riêng chưa?”, có cô gái thích tôi thì tôi không muốn gần gũi và gắn bó.

    Khi buồn, tôi thường mở điện thoại và xem những bức ảnh gia đình tôi ngày xưa. Tôi cười vu vơ khi ngắm nhìn những bức ảnh khi con trai tôi mới chào đời, rồi con tập lẫy, tập bò…Chao ôi, niềm vui đó giờ đã không còn nữa!

    3 năm sau khi ly dị, tôi vẫn sống một mình, chưa quen và yêu ai. Hôm nay là ngày sinh nhật của con trai tôi. Tôi biết, con trai rất thích đá bóng, tôi đã đến siêu thị để mua cho con một quả bóng tốt.

    Khi tôi đến nhà vợ cũ, con trai tôi chạy ra chào tôi còn vợ cũ của tôi đang bận rộn trong bếp. Tôi cúi xuống và nói với con: “Bố mua cho con một quả bóng mới, con có thích không?”

    Nghe thấy tôi nói vậy, thằng bé không nói gì và đi thẳng vào nhà, mở tủ và lấy ra 2 quả bóng đá mới và khoe: “Bố Sơn đã mua cho con 2 quả bóng từ hôm qua rồi”.

    Tôi hơi sốc khi nghe thấy con trai tôi gọi người khác là bố. Khi tôi hỏi vợ cũ, cô ấy nói Sơn là bạn trai của cô ấy và Sơn rất quý mến con trai của chúng tôi. Tôi lặng người, chẳng biết nói gì nên ra về sớm hôm đó.

    Nghĩ lại niềm vui trên môi vợ và con trai, tôi chỉ biết nuốt nước mắt vào trong. Tôi đã có một gia đình hạnh phúc, một người vợ hiền thục, một đứa con ngoan nhưng tôi đã không biết nắm giữ, trân trọng. Giờ tôi biết làm gì ngoài tự trách mình? taxi tải thành hưng
     
  5. nmai3

    nmai3 Active Member

    chuyển nhà thành hưng Thấy chuông đồng hồ báo thức reo, tôi tắt chuông, tỉnh dậy, vệ sinh cá nhân để chuẩn bị đi làm. Tôi không ăn sáng vì không có cảm giác thèm ăn. Bước xuống nhà, tôi thấy bố mẹ tôi đã ra ngoài đi tập thể dục.

    Tôi nhớ trước đó khi vợ cũ và con trai tôi còn sống trong nhà tôi, chúng tôi thường ra công viên tập thể dục mỗi sáng. Sau đó, vợ tôi sẽ nấu đồ ăn sáng cho cả nhà. Vào những ngày cuối tuần, nếu không ra ngoài đi chơi, cả nhà tôi sẽ ở nhà, cùng đọc sách, cùng nghe nhạc.

    Vợ chồng tôi từng có một hạnh phúc giản đơn như thế nhưng hạnh phúc ấy đã không còn vì những mâu thuẫn nhỏ nhặt giữa cô ấy và gia đình tôi. Trong quá trình chung sống, chắc do tính cách cũng như khoảng cách thế hệ quá lớn, vợ tôi không thể hòa hợp với bố mẹ tôi. Vợ nhiều lần nài nỉ tôi cùng ra ở riêng nhưng tôi không đồng ý, còn đánh vợ thậm tệ. Tôi biết, vợ tôi đã nhiều khóc một mình sau khi bị bố mẹ tôi chửi bởi, miệt thị. Cô ấy đã ngậm đắng nuốt cay, chịu đựng tất cả. Và cho đến khi mọi chuyện quá sức chịu đựng, cô ấy đã đệ đơn ly dị.

    Sau khi ly dị vợ, ban đầu tôi cảm thấy nhẹ nhàng, tự do. Con trai ở với vợ cũ nên tôi được rảnh rang, chẳng phải lo chăm sóc, đưa đón con đi học. Tôi có thể tìm những cô gái trẻ, xinh đẹp khác để kết hôn. Nhưng hóa ra mọi thứ không như tôi tưởng, những cô gái được giới thiệu cho tôi thường chỉ hỏi: “Nhà anh có bao nhiêu tiền?”, “Anh có xe riêng chưa?”, có cô gái thích tôi thì tôi không muốn gần gũi và gắn bó.

    Khi buồn, tôi thường mở điện thoại và xem những bức ảnh gia đình tôi ngày xưa. Tôi cười vu vơ khi ngắm nhìn những bức ảnh khi con trai tôi mới chào đời, rồi con tập lẫy, tập bò…Chao ôi, niềm vui đó giờ đã không còn nữa!

    3 năm sau khi ly dị, tôi vẫn sống một mình, chưa quen và yêu ai. Hôm nay là ngày sinh nhật của con trai tôi. Tôi biết, con trai rất thích đá bóng, tôi đã đến siêu thị để mua cho con một quả bóng tốt.

    Khi tôi đến nhà vợ cũ, con trai tôi chạy ra chào tôi còn vợ cũ của tôi đang bận rộn trong bếp. Tôi cúi xuống và nói với con: “Bố mua cho con một quả bóng mới, con có thích không?”

    Nghe thấy tôi nói vậy, thằng bé không nói gì và đi thẳng vào nhà, mở tủ và lấy ra 2 quả bóng đá mới và khoe: “Bố Sơn đã mua cho con 2 quả bóng từ hôm qua rồi”.

    Tôi hơi sốc khi nghe thấy con trai tôi gọi người khác là bố. Khi tôi hỏi vợ cũ, cô ấy nói Sơn là bạn trai của cô ấy và Sơn rất quý mến con trai của chúng tôi. Tôi lặng người, chẳng biết nói gì nên ra về sớm hôm đó.

    Nghĩ lại niềm vui trên môi vợ và con trai, tôi chỉ biết nuốt nước mắt vào trong. Tôi đã có một gia đình hạnh phúc, một người vợ hiền thục, một đứa con ngoan nhưng tôi đã không biết nắm giữ, trân trọng. Giờ tôi biết làm gì ngoài tự trách mình? taxi tải thành hưng
     
  6. nmai3

    nmai3 Active Member

    chuyển nhà thành hưng Thấy chuông đồng hồ báo thức reo, tôi tắt chuông, tỉnh dậy, vệ sinh cá nhân để chuẩn bị đi làm. Tôi không ăn sáng vì không có cảm giác thèm ăn. Bước xuống nhà, tôi thấy bố mẹ tôi đã ra ngoài đi tập thể dục.

    Tôi nhớ trước đó khi vợ cũ và con trai tôi còn sống trong nhà tôi, chúng tôi thường ra công viên tập thể dục mỗi sáng. Sau đó, vợ tôi sẽ nấu đồ ăn sáng cho cả nhà. Vào những ngày cuối tuần, nếu không ra ngoài đi chơi, cả nhà tôi sẽ ở nhà, cùng đọc sách, cùng nghe nhạc.

    Vợ chồng tôi từng có một hạnh phúc giản đơn như thế nhưng hạnh phúc ấy đã không còn vì những mâu thuẫn nhỏ nhặt giữa cô ấy và gia đình tôi. Trong quá trình chung sống, chắc do tính cách cũng như khoảng cách thế hệ quá lớn, vợ tôi không thể hòa hợp với bố mẹ tôi. Vợ nhiều lần nài nỉ tôi cùng ra ở riêng nhưng tôi không đồng ý, còn đánh vợ thậm tệ. Tôi biết, vợ tôi đã nhiều khóc một mình sau khi bị bố mẹ tôi chửi bởi, miệt thị. Cô ấy đã ngậm đắng nuốt cay, chịu đựng tất cả. Và cho đến khi mọi chuyện quá sức chịu đựng, cô ấy đã đệ đơn ly dị.

    Sau khi ly dị vợ, ban đầu tôi cảm thấy nhẹ nhàng, tự do. Con trai ở với vợ cũ nên tôi được rảnh rang, chẳng phải lo chăm sóc, đưa đón con đi học. Tôi có thể tìm những cô gái trẻ, xinh đẹp khác để kết hôn. Nhưng hóa ra mọi thứ không như tôi tưởng, những cô gái được giới thiệu cho tôi thường chỉ hỏi: “Nhà anh có bao nhiêu tiền?”, “Anh có xe riêng chưa?”, có cô gái thích tôi thì tôi không muốn gần gũi và gắn bó.

    Khi buồn, tôi thường mở điện thoại và xem những bức ảnh gia đình tôi ngày xưa. Tôi cười vu vơ khi ngắm nhìn những bức ảnh khi con trai tôi mới chào đời, rồi con tập lẫy, tập bò…Chao ôi, niềm vui đó giờ đã không còn nữa!

    3 năm sau khi ly dị, tôi vẫn sống một mình, chưa quen và yêu ai. Hôm nay là ngày sinh nhật của con trai tôi. Tôi biết, con trai rất thích đá bóng, tôi đã đến siêu thị để mua cho con một quả bóng tốt.

    Khi tôi đến nhà vợ cũ, con trai tôi chạy ra chào tôi còn vợ cũ của tôi đang bận rộn trong bếp. Tôi cúi xuống và nói với con: “Bố mua cho con một quả bóng mới, con có thích không?”

    Nghe thấy tôi nói vậy, thằng bé không nói gì và đi thẳng vào nhà, mở tủ và lấy ra 2 quả bóng đá mới và khoe: “Bố Sơn đã mua cho con 2 quả bóng từ hôm qua rồi”.

    Tôi hơi sốc khi nghe thấy con trai tôi gọi người khác là bố. Khi tôi hỏi vợ cũ, cô ấy nói Sơn là bạn trai của cô ấy và Sơn rất quý mến con trai của chúng tôi. Tôi lặng người, chẳng biết nói gì nên ra về sớm hôm đó.

    Nghĩ lại niềm vui trên môi vợ và con trai, tôi chỉ biết nuốt nước mắt vào trong. Tôi đã có một gia đình hạnh phúc, một người vợ hiền thục, một đứa con ngoan nhưng tôi đã không biết nắm giữ, trân trọng. Giờ tôi biết làm gì ngoài tự trách mình? taxi tải thành hưng
     
  7. nmai3

    nmai3 Active Member

    chuyển nhà thành hưng Chàng trai chia sẻ: "Năm nay mình 26 tuổi, có quen một chị hơn 9 tuổi, đã có chồng và một con nhưng đã ly hôn rồi. Mình với chị ấy quen nhau cũng được 5 tháng và mình cũng có tình cảm với chị ấy. Buổi trưa hôm nay mình và chị ấy đi ăn. Bỗng nhiên chị ấy bảo buồn nên hai người cùng nhau uống khá nhiều rượu.

    Sau đó không biết như thế nào cả hai lại vào nhà nghỉ với nhau. Giờ mình mới tỉnh dậy thì không thấy chị ấy nữa, chỉ thấy 3 triệu đặt ở trên bàn. Mình có gọi điện thì không nghe máy. Mọi người tư vấn giúp mình với!"

    Tuy nhiên, thay vì cảm thông, chia sẻ thì câu chuyện đã nhận được vô số gạch đã của cộng đồng. Chỉ vài tiếng, nỗi lòng đầy đâu đớn của chàng trai trẻ đã nhận được hàng nghìn comment. Không ít người cho rằng bạn trẻ đã xem phim sex nhiều quá nên tự ảo tưởng hoặc tự dựng lên câu chuyện để sống ảo, câu like.

    Còn nhiều hơn cả là những comment cho rằng chàng trai trẻ đã bị "xỏ mũi", đã tin lầm người vì chị gái ấy chỉ thích "tình một đêm", vui vẻ xong là hết trách nhiệm.

    Đồng thời cũng nhiều người khuyên chàng trai trẻ nên đi khám bệnh lây truyền qua đường tình dục, đừng để đến lúc phát bệnh mới lo.

    Bạn N. C châm chích: "Chúc mừng bạn, bạn đã chính thức bị con gái dắt mũi rồi. Người ta chơi bạn chán rồi nên mới bỏ đi đó thôi. Thôi giờ cầm tiền đó rồi đi ăn cái gì đó tẩm bổ cho cơ thể đi nha!".

    B.T nhấn mạnh: "Chắc xem jav nhiều quá. Bị ảo tưởng rồi đó thanh niên".

    "Bạn đã thành trai bao rồi đó" - N.T.U nhấn mạnh.

    M.P thì hoảng hốt: "Chết. Có khi nào em trai bị úp sọt rồi không. Mình nghĩ rằng 3 triệu đó là tiền để em trai đi xét nghiệm phơi nhiễm bệnh tình dục đó. Còn nếu kiểm tra tất cả mà bình an vô sự thì thôi hãy coi nó như giấc ngủ trưa vậy!".

    Hiện câu chuyện vẫn tiếp tục thu hút nhiều comment. Dù câu chuyện thật đến đâu cũng cho thấy góc khuất của cuộc sống hiện đại. Không ít người coi tình dục chớp nhoáng, tình một đêm là chuyện bình thường, "ngủ xong là thôi".

    Tuy nhiên, hậu quả rất nặng nề đối với những thanh niên còn trẻ dại khi quan hệ tình dục không an toàn. Những mối quan hệ thể xác dễ dãi cũng dễ dẫn đến tâm lý coi thường người khác giới, không tin, không trân trọng tình yêu. taxi tải thành hưng
     
  8. nmai3

    nmai3 Active Member

    chuyển nhà thành hưng Chàng trai chia sẻ: "Năm nay mình 26 tuổi, có quen một chị hơn 9 tuổi, đã có chồng và một con nhưng đã ly hôn rồi. Mình với chị ấy quen nhau cũng được 5 tháng và mình cũng có tình cảm với chị ấy. Buổi trưa hôm nay mình và chị ấy đi ăn. Bỗng nhiên chị ấy bảo buồn nên hai người cùng nhau uống khá nhiều rượu.

    Sau đó không biết như thế nào cả hai lại vào nhà nghỉ với nhau. Giờ mình mới tỉnh dậy thì không thấy chị ấy nữa, chỉ thấy 3 triệu đặt ở trên bàn. Mình có gọi điện thì không nghe máy. Mọi người tư vấn giúp mình với!"

    Tuy nhiên, thay vì cảm thông, chia sẻ thì câu chuyện đã nhận được vô số gạch đã của cộng đồng. Chỉ vài tiếng, nỗi lòng đầy đâu đớn của chàng trai trẻ đã nhận được hàng nghìn comment. Không ít người cho rằng bạn trẻ đã xem phim sex nhiều quá nên tự ảo tưởng hoặc tự dựng lên câu chuyện để sống ảo, câu like.

    Còn nhiều hơn cả là những comment cho rằng chàng trai trẻ đã bị "xỏ mũi", đã tin lầm người vì chị gái ấy chỉ thích "tình một đêm", vui vẻ xong là hết trách nhiệm.

    Đồng thời cũng nhiều người khuyên chàng trai trẻ nên đi khám bệnh lây truyền qua đường tình dục, đừng để đến lúc phát bệnh mới lo.

    Bạn N. C châm chích: "Chúc mừng bạn, bạn đã chính thức bị con gái dắt mũi rồi. Người ta chơi bạn chán rồi nên mới bỏ đi đó thôi. Thôi giờ cầm tiền đó rồi đi ăn cái gì đó tẩm bổ cho cơ thể đi nha!".

    B.T nhấn mạnh: "Chắc xem jav nhiều quá. Bị ảo tưởng rồi đó thanh niên".

    "Bạn đã thành trai bao rồi đó" - N.T.U nhấn mạnh.

    M.P thì hoảng hốt: "Chết. Có khi nào em trai bị úp sọt rồi không. Mình nghĩ rằng 3 triệu đó là tiền để em trai đi xét nghiệm phơi nhiễm bệnh tình dục đó. Còn nếu kiểm tra tất cả mà bình an vô sự thì thôi hãy coi nó như giấc ngủ trưa vậy!".

    Hiện câu chuyện vẫn tiếp tục thu hút nhiều comment. Dù câu chuyện thật đến đâu cũng cho thấy góc khuất của cuộc sống hiện đại. Không ít người coi tình dục chớp nhoáng, tình một đêm là chuyện bình thường, "ngủ xong là thôi".

    Tuy nhiên, hậu quả rất nặng nề đối với những thanh niên còn trẻ dại khi quan hệ tình dục không an toàn. Những mối quan hệ thể xác dễ dãi cũng dễ dẫn đến tâm lý coi thường người khác giới, không tin, không trân trọng tình yêu. taxi tải thành hưng
     
  9. taxitai82

    taxitai82 Active Member

    chuyển nhà thành hưng Thi trượt đại học tôi đành ở nhà làm ruộng với bố mẹ, cuộc sống yên bình trôi qua được hai năm thì có một doanh nghiệp ở tận trong Sài Gòn về quê tuyển công nhân cho khu chế xuất.

    Không bỏ lỡ dịp may tự lập tôi xin bố mẹ cho tôi vào thành phố thực hiện giấc mơ đổi đời. Bố mẹ vui vẻ ủng hộ tôi vì bố mẹ còn khoẻ, công việc nhà nông đủ để bố mẹ sống dư dả, vả lại chị gái tôi lấy chồng làng bên nên dù tôi có đi làm xa thì ở nhà đã có chị sớm hôm gần gũi, đỡ đần bố mẹ.

    Sau thời gian được đào tạo nghề, lớp thanh niên đến từ khắp nơi trong đó có tôi đã trở thành công nhân của xí nghiệp giày da xuất khẩu. Xí nghiệp không có đất làm nhà cho công nhân nên chúng tôi phải đi thuê trọ ở ngoài, để tiết kiệm tiền tôi, Tuấn và Hưng là 3 đứa cùng quê thuê chung một phòng ngủ còn ăn uống thì đã có cơm bình dân ngay đầu ngõ.

    Chúng tôi làm theo ca kíp nên phòng trọ hiếm khi đủ mặt cả ba người, tuy vậy mỗi khi chủ nhật trùng ngày nghỉ chúng tôi lại tổ chức bữa ăn trưa với mấy món quê cho đỡ nhớ nhà. Tôi, Tuấn và Hưng gắn bó với nhau được 3 năm thì Tuấn yêu và lấy một cô gái Sài gòn, còn Hưng thi đỗ vào một trường đại học mở nên phòng trọ chỉ còn lại mình tôi.

    Tôi cũng có ý chờ một người bạn mới vào trọ cùng cho đỡ vào ra thui thủi một mình, nhưng cả năm mà chẳng có ai, thành ra dần dần tôi cũng quen, rồi lại thấy ở một mình tự do, thoải mái hơn, muốn ăn thì ăn, muốn ngủ thì ngủ mà chẳng phụ thuộc, phiền luỵ gì đến ai.

    Rượu bia, thuốc lá không phải món tôi ưa thích, mục đích là vào Sài Gòn để kiếm tiền nuôi thân rồi tích luỹ kinh tế may ra đổi đời nên tôi chăm chỉ hết sức trong công việc.

    Ngoài giờ làm chính, tôi còn tranh thủ tăng ca khi xí nghiệp cần, số tiền tôi dành dụm được cũng ra tấm ra món sau gần 6 năm trụ lại chốn thị thành. Một năm hai lần về quê thăm bố mẹ, thăm chị gái, toii có quà cáp chút đỉnh thì bố mẹ, chị gái nhận chứ biếu tiền dứt khoát mọi người từ chối với lí do tôi cứ giữ lấy để còn lo chuyện vợ con.

    Biết bố mẹ mong tôi sớm xây dựng gia đình nhưng nhìn cảnh mấy đứa bạn cùng lứa vợ con bìu ríu, nhiều đứa làm cật lực mà bữa sáng lo bữa tối đến hụt hơi nên tôi khất với bố mẹ cho tôi thư thư một thời gian nữa để thật đủ đầy về kinh tế tôi sẽ lấy vợ cho bố mẹ yên lòng.

    Thế nhưng lời hứa của tôi không bao giờ trở thành hiện thực được bởi tôi đã tự huỷ hoại tương lai của mình khi tôi mắc HIV chỉ sau lần duy nhất quan hệ với cô gái lạ mà tôi tự nguyện đưa cô ấy về phòng trọ của mình.

    Đó là một buổi tối cách đây hai năm, tôi tham dự một tiệc sinh nhật của bạn cùng công ty tại quán karaoke, có chút men rượu làm nền, lại được cô gái trẻ son phấn thơm nức, váy áo mỏng tang khêu gợi kề bên, tôi không sao giữ nổi mình, để rồi tôi và cô gái lạ có một đêm "vui vẻ" trọn vẹn.

    Tôi đã trả công sòng phẳng cho cô ta và cho đến nay tôi chưa bao giờ gặp lại người tình một đêm của tôi lần nào nữa. Cũng từ lần quan hệ đó, tôi chưa bao giờ lặp lại. Thế nhưng trong lần kiểm tra sức khoẻ định kì gần đây của công ty, kết quả xét nghiệm máu cho thấy tôi dương tính với HIV.

    Nhận kết quả động trời ấy, tôi thấy tối sầm trước mắt. Xí nghiệp vẫn cho tôi làm việc nhưng với căn bệnh của mình tôi tự thấy xấu hổ, tự thấy cuộc sống của mình có khoảng cách với mọi người. Làm sao để bố mẹ, chị gái tôi ở quê khỏi sốc khi biết tình cảnh thật của tôi lúc này? Có là quá muộn để tôi làm lại cuộc đời? taxi tải thành hưng
     
  10. phuong7

    phuong7 Active Member

    chuyển nhà thành hưng Lan và Điệp vốn là cặp đôi thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau cho đến một ngày Lan quyết định rời khỏi làng quê yên bình để sang Pháp du học. Hai người cùng ước nguyện sau 3 năm sau sẽ trở về bên nhau. Ba năm sau, cô Lan trở về thật. Những tưởng cô Lan học hỏi kiến thức mới mẻ từ phương Tây, cùng anh Điệp vốn dày dặn kinh nghiệm chăn nuôi sẽ có cái kết đẹp ngay lập tức. Nhưng đời đâu như là mơ, Lan và Điệp lại hiểu nhầm nhau chỉ bởi một… bao cám heo.

    Câu chuyện thú vị ở chỗ kể lại câu chuyện“Lan-Điệp” cũ nhưng theo một cách sáng tạo và kịch tính hơn. Lan học hành nhiều kiến thức khoa học du học tận bên Pháp, ngày trở về Lan giới thiệu cho Điệp một loại cám mới, còn Điệp thì chỉ quan tâm đến kinh nghiệm bấy lâu, ngần ngại trước sản phẩm lạ vì sợ ảnh hưởng đến đàn heo mà anh nuôi với ước mơ xây dựng gia đình cùng Lan... thế là cãi nhau đến suýt chia tay. Câu chuyện cũng là chính là mối bận tâm của nhiều người chăn nuôi, làm thế nào để dung hòa giữa kinh nghiệm của bản thân và công nghệ, kiến thức kỹ thuật chăn nuôi đang thay đổi từng ngày.

    Đến câu chuyện chăn nuôi cũ-mới của bà con

    Từ lâu, chăn nuôi đã gắn liền với câu chuyện buồn vui của hàng triệu hộ nông dân Việt. Có nuôi heo mới hiểu, người chăn nuôi ai cũng thương đàn heo như con, bởi nó là chén cơm của gia đình, là nụ cười những lúc heo được giá, là nỗi buồn nhìn lứa heo mình chăm bẵm no tròn mà bán chẳng bao nhiêu, và hạnh phúc vì cũng là đàn heo đó “xây nhà” cho họ, đưa con họ đến trường.Không chỉ riêng cặp đôi Lan và Điệp phải vượt qua sóng gió để tìm đến hạnh phúc lứa đôi, mà còn là những nỗi niềm rất thật từ cuộc sống của mỗi hộ nông dân bên đàn heo. Đó là chuyện cậu An muốn học ngành chăn nuôi để nối tiếp công ăn chuyện làm của ba má, cũng là nỗi lo lắng từ người cha, người mẹ mong mỏi con cái học cái nghề nhàn nhã hơn dù trong lòng mừng vui vì đứa con hiếu thảo. Là chuyện bà Tám thương đàn heo đến mức lo sốt vó chỉ vì thấy bao cám lạ.

    Là tập đoàn thức ăn chăn nuôi hàng đầu thế giới, Neovia biết rằng thời kỳ công nghệ hiện đại mang đến nhiều cơ hội, đồng thời cũng là nỗi lo của bà con để bắt kịp công nghệ mới. Trên hết, người chăn nuôi vẫn nỗ lực để vừa chăm lo cho đàn heo, vừa tìm hiểu, học hỏi kinh nghiệm làm nông kiểu mới.

    Sát cánh cùng họ suốt 22 năm qua, thương hiệu Guyomarc’h của Neovia với nhiều dòng sản phẩm vốn là trợ thủ đắc lực của nhà nông như: Cám boss, cám Jolie… nay đã mạnh dạn đổi tên thành Presence với hình ảnh mới mẻ và chuyên nghiệp hơn. Với sự thay đổi này, Presence mong muốn sẽ sát cánh cùng người chăn nuôi, hỗ trợ họ tốt hơn về mặt kỹ thuật, công nghệ mới để đón đầu những thử thách phía trước.

    Đó là hành trình dài học hỏi cải tiến phương cách chăn nuôi, chăm sóc đàn gia súc lớn lên mạnh khỏe. Và cũng là hành trình đầy ý nghĩa khi nhìn chính đàn gia súc đó sẽ đưa con cái họ đến những miền đất xa hơn, họ xây dựng một tương lai sung túc. taxi tải thành hưng
     
  11. phuong7

    phuong7 Active Member

    chuyển nhà thành hưng Lan và Điệp vốn là cặp đôi thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau cho đến một ngày Lan quyết định rời khỏi làng quê yên bình để sang Pháp du học. Hai người cùng ước nguyện sau 3 năm sau sẽ trở về bên nhau. Ba năm sau, cô Lan trở về thật. Những tưởng cô Lan học hỏi kiến thức mới mẻ từ phương Tây, cùng anh Điệp vốn dày dặn kinh nghiệm chăn nuôi sẽ có cái kết đẹp ngay lập tức. Nhưng đời đâu như là mơ, Lan và Điệp lại hiểu nhầm nhau chỉ bởi một… bao cám heo.

    Câu chuyện thú vị ở chỗ kể lại câu chuyện“Lan-Điệp” cũ nhưng theo một cách sáng tạo và kịch tính hơn. Lan học hành nhiều kiến thức khoa học du học tận bên Pháp, ngày trở về Lan giới thiệu cho Điệp một loại cám mới, còn Điệp thì chỉ quan tâm đến kinh nghiệm bấy lâu, ngần ngại trước sản phẩm lạ vì sợ ảnh hưởng đến đàn heo mà anh nuôi với ước mơ xây dựng gia đình cùng Lan... thế là cãi nhau đến suýt chia tay. Câu chuyện cũng là chính là mối bận tâm của nhiều người chăn nuôi, làm thế nào để dung hòa giữa kinh nghiệm của bản thân và công nghệ, kiến thức kỹ thuật chăn nuôi đang thay đổi từng ngày.

    Đến câu chuyện chăn nuôi cũ-mới của bà con

    Từ lâu, chăn nuôi đã gắn liền với câu chuyện buồn vui của hàng triệu hộ nông dân Việt. Có nuôi heo mới hiểu, người chăn nuôi ai cũng thương đàn heo như con, bởi nó là chén cơm của gia đình, là nụ cười những lúc heo được giá, là nỗi buồn nhìn lứa heo mình chăm bẵm no tròn mà bán chẳng bao nhiêu, và hạnh phúc vì cũng là đàn heo đó “xây nhà” cho họ, đưa con họ đến trường.Không chỉ riêng cặp đôi Lan và Điệp phải vượt qua sóng gió để tìm đến hạnh phúc lứa đôi, mà còn là những nỗi niềm rất thật từ cuộc sống của mỗi hộ nông dân bên đàn heo. Đó là chuyện cậu An muốn học ngành chăn nuôi để nối tiếp công ăn chuyện làm của ba má, cũng là nỗi lo lắng từ người cha, người mẹ mong mỏi con cái học cái nghề nhàn nhã hơn dù trong lòng mừng vui vì đứa con hiếu thảo. Là chuyện bà Tám thương đàn heo đến mức lo sốt vó chỉ vì thấy bao cám lạ.

    Là tập đoàn thức ăn chăn nuôi hàng đầu thế giới, Neovia biết rằng thời kỳ công nghệ hiện đại mang đến nhiều cơ hội, đồng thời cũng là nỗi lo của bà con để bắt kịp công nghệ mới. Trên hết, người chăn nuôi vẫn nỗ lực để vừa chăm lo cho đàn heo, vừa tìm hiểu, học hỏi kinh nghiệm làm nông kiểu mới.

    Sát cánh cùng họ suốt 22 năm qua, thương hiệu Guyomarc’h của Neovia với nhiều dòng sản phẩm vốn là trợ thủ đắc lực của nhà nông như: Cám boss, cám Jolie… nay đã mạnh dạn đổi tên thành Presence với hình ảnh mới mẻ và chuyên nghiệp hơn. Với sự thay đổi này, Presence mong muốn sẽ sát cánh cùng người chăn nuôi, hỗ trợ họ tốt hơn về mặt kỹ thuật, công nghệ mới để đón đầu những thử thách phía trước.

    Đó là hành trình dài học hỏi cải tiến phương cách chăn nuôi, chăm sóc đàn gia súc lớn lên mạnh khỏe. Và cũng là hành trình đầy ý nghĩa khi nhìn chính đàn gia súc đó sẽ đưa con cái họ đến những miền đất xa hơn, họ xây dựng một tương lai sung túc. taxi tải thành hưng
     
  12. phuong7

    phuong7 Active Member

    chuyển nhà thành hưng Tôi cưới vợ đã được 3 năm, con trai cũng đã được 2 tuổi. Vợ chồng tôi khá hòa hợp về tính cách. Vợ tôi xinh xắn, tính cách xởi lởi, dễ gần, cũng hay lam hay làm. Ai cũng bảo tôi là vớ được "bảo bối".

    Quả thật, từ ngày lấy vợ, trong khi những thằng bạn khác nhăn nhó, già khọm nhanh chóng thì tôi lạ càng phong độ. Vợ tôi lo cho tôi từ cái khăn, đôi tất, quần áo lúc nào cũng là phẳng phiu, xịt nước hoa thơm phức. Mỗi bữa về nhà tôi đều có cơm dẻo, canh nóng để ăn, món nào cũng là đồ tôi thích.

    Bố mẹ tôi bị ốm đau, ra Hà Nội khám bệnh, vợ tôi đều chăm sóc chu đáo, nói ngọt tận xương. Bố mẹ tôi dần dà quý con dâu hơn cả con trai, nhìn thấy tôi là lườm nguýt, yêu cầu tôi đi chơi để ông bà tâm sự với con dâu.

    Con trai ra đời, vợ tôi cũng một tay chăm sóc, dù con nhỏ nhưng lúc nào phòng cũng thơm phức, không hề thấy mùi nước đái khai khẳn hay mùi sữa hoi. Nhiều khi tôi muốn xúm vào giúp vợ một phen nhưng cô ấy đều chê tôi vụng về, làm không sạch nên làm lại. Nhiều lúc tôi đứng cạnh vợ mà bối rối.

    Nhưng càng ngày tôi càng thấy không ổn. Chuyện chẳng là chúng tôi ăn cơm trước kẻng có 2 tháng thì cưới, cưới được 2 tháng thì vợ tôi có bầu. Vợ tôi cẩn thận, tôi cũng chẳng có kinh nghiệm sợ "tác động mạnh" ảnh hưởng đến con nên "nhịn". Phải nói đối với kiếp mèo vừa biết mùi cá đã phải sống kiếp treo niêu, chỉ nhìn mà không thể hưởng thụ đau khổ đến mức nào. Tôi "nuốt nước bọt" suốt từ lúc vợ có bầu đến khi con tròn 4 tháng mới mon men "làm tí".

    Khi đó vợ tôi có vẻ cũng không hứng khởi gì nên chỉ miễn cưỡng tiếp nhận, cho tôi làm tí "điểm tâm" cho đỡ đói lòng. Nhưng mỗi tuần cô ấy cũng chỉ chiều tôi 1 lần. Tôi cứ như vậy chống đỡ đến khi con trai hơn 1 tuổi. Những tưởng "tuần trăng mật" lại trở về lần nữa nhưng tôi nhanh chóng vỡ mộng.

    Vợ tôi ham ăn, ham làm cũng ham ngủ. Cứ 9h tối là vợ tôi đã gà gật, vội vã cho con đi ngủ rồi cũng vào giấc mộng. Mỗi khi tôi chờ con ngủ thì vợ tôi cũng đã say giấc. Khi tôi cố gắng đánh thức cô ấy bằng mọi kiểu "khởi động" điệu nghệ thì cô ấy miễn cưỡng "tạo tư thế" để tôi hành động. Sau đó khi tôi mới "đi" được một quãng đường thì cô ấy đã trở lại với giấc, ngủ, có khi còn phát ra tiếng ngáy nho nhỏ một cách vô cùng "mãn nguyện"!!!.

    Tôi bực tức đánh thức cô ấy dậy, trách móc cô ấy thì cô ấy đưa ra lý do khó tin: "Tại anh cứ làm như ra khơi, dập dềnh, dập dềnh, em thoải mái nên càng buồn ngủ". Quả thật tôi cũng không biết cô ấy đang khen tôi "kỹ thuật giỏi" hay "quá yếu" nữa.

    Mới cuối tuần trước, tôi hăng hái chiến đấu với sự vào cuộc cũng khá nhiệt tình của vợ. Nhưng đang "ngon trớn" bỗng dưng vợ tôi vùng dậy, hét toáng lên: "Bà đánh chết mày" và đạp tôi thẳng xuống dưới đất.

    Tôi vừa đau vừa tẽn tò, sống lưng cũng lạnh toát. Vợ tôi thấy tôi lõa lồ ngồi sững sờ, ngẩn tò te một tí rồi lẩm bẩm: "Mơ đánh được con mụ bán cá cân điêu ở chợ". Nõi rồi cô ấy nằm xuống giục tôi: "Anh làm tiếp đi". Khi tôi vẫn còn tê dại nằm dưới đất thì vợ tôi có vẻ... đã ngủ.

    Sáng hôm sau, thấy tôi ôm lưng, đi khập khiễng, vợ tôi còn mờ mịt hỏi: "Mới sáng ra mà anh đã đụng vào đâu thế". Tôi thật sự cạn lời... Gần một tuần nay tôi quả thực không có nhu cầu "ra khơi" gì với cô ấy cả. Cô ấy có vẻ sốt ruột, muốn khều khều tôi nhưng người anh em của tôi đều "chết lặng". Có khi "cậu ấy" bị kinh hãi quá mà tê liệt rồi cũng nên. taxi tải thành hưng
     
  13. phuong7

    phuong7 Active Member

    chuyển nhà thành hưng Tôi cưới vợ đã được 3 năm, con trai cũng đã được 2 tuổi. Vợ chồng tôi khá hòa hợp về tính cách. Vợ tôi xinh xắn, tính cách xởi lởi, dễ gần, cũng hay lam hay làm. Ai cũng bảo tôi là vớ được "bảo bối".

    Quả thật, từ ngày lấy vợ, trong khi những thằng bạn khác nhăn nhó, già khọm nhanh chóng thì tôi lạ càng phong độ. Vợ tôi lo cho tôi từ cái khăn, đôi tất, quần áo lúc nào cũng là phẳng phiu, xịt nước hoa thơm phức. Mỗi bữa về nhà tôi đều có cơm dẻo, canh nóng để ăn, món nào cũng là đồ tôi thích.

    Bố mẹ tôi bị ốm đau, ra Hà Nội khám bệnh, vợ tôi đều chăm sóc chu đáo, nói ngọt tận xương. Bố mẹ tôi dần dà quý con dâu hơn cả con trai, nhìn thấy tôi là lườm nguýt, yêu cầu tôi đi chơi để ông bà tâm sự với con dâu.

    Con trai ra đời, vợ tôi cũng một tay chăm sóc, dù con nhỏ nhưng lúc nào phòng cũng thơm phức, không hề thấy mùi nước đái khai khẳn hay mùi sữa hoi. Nhiều khi tôi muốn xúm vào giúp vợ một phen nhưng cô ấy đều chê tôi vụng về, làm không sạch nên làm lại. Nhiều lúc tôi đứng cạnh vợ mà bối rối.

    Nhưng càng ngày tôi càng thấy không ổn. Chuyện chẳng là chúng tôi ăn cơm trước kẻng có 2 tháng thì cưới, cưới được 2 tháng thì vợ tôi có bầu. Vợ tôi cẩn thận, tôi cũng chẳng có kinh nghiệm sợ "tác động mạnh" ảnh hưởng đến con nên "nhịn". Phải nói đối với kiếp mèo vừa biết mùi cá đã phải sống kiếp treo niêu, chỉ nhìn mà không thể hưởng thụ đau khổ đến mức nào. Tôi "nuốt nước bọt" suốt từ lúc vợ có bầu đến khi con tròn 4 tháng mới mon men "làm tí".

    Khi đó vợ tôi có vẻ cũng không hứng khởi gì nên chỉ miễn cưỡng tiếp nhận, cho tôi làm tí "điểm tâm" cho đỡ đói lòng. Nhưng mỗi tuần cô ấy cũng chỉ chiều tôi 1 lần. Tôi cứ như vậy chống đỡ đến khi con trai hơn 1 tuổi. Những tưởng "tuần trăng mật" lại trở về lần nữa nhưng tôi nhanh chóng vỡ mộng.

    Vợ tôi ham ăn, ham làm cũng ham ngủ. Cứ 9h tối là vợ tôi đã gà gật, vội vã cho con đi ngủ rồi cũng vào giấc mộng. Mỗi khi tôi chờ con ngủ thì vợ tôi cũng đã say giấc. Khi tôi cố gắng đánh thức cô ấy bằng mọi kiểu "khởi động" điệu nghệ thì cô ấy miễn cưỡng "tạo tư thế" để tôi hành động. Sau đó khi tôi mới "đi" được một quãng đường thì cô ấy đã trở lại với giấc, ngủ, có khi còn phát ra tiếng ngáy nho nhỏ một cách vô cùng "mãn nguyện"!!!.

    Tôi bực tức đánh thức cô ấy dậy, trách móc cô ấy thì cô ấy đưa ra lý do khó tin: "Tại anh cứ làm như ra khơi, dập dềnh, dập dềnh, em thoải mái nên càng buồn ngủ". Quả thật tôi cũng không biết cô ấy đang khen tôi "kỹ thuật giỏi" hay "quá yếu" nữa.

    Mới cuối tuần trước, tôi hăng hái chiến đấu với sự vào cuộc cũng khá nhiệt tình của vợ. Nhưng đang "ngon trớn" bỗng dưng vợ tôi vùng dậy, hét toáng lên: "Bà đánh chết mày" và đạp tôi thẳng xuống dưới đất.

    Tôi vừa đau vừa tẽn tò, sống lưng cũng lạnh toát. Vợ tôi thấy tôi lõa lồ ngồi sững sờ, ngẩn tò te một tí rồi lẩm bẩm: "Mơ đánh được con mụ bán cá cân điêu ở chợ". Nõi rồi cô ấy nằm xuống giục tôi: "Anh làm tiếp đi". Khi tôi vẫn còn tê dại nằm dưới đất thì vợ tôi có vẻ... đã ngủ.

    Sáng hôm sau, thấy tôi ôm lưng, đi khập khiễng, vợ tôi còn mờ mịt hỏi: "Mới sáng ra mà anh đã đụng vào đâu thế". Tôi thật sự cạn lời... Gần một tuần nay tôi quả thực không có nhu cầu "ra khơi" gì với cô ấy cả. Cô ấy có vẻ sốt ruột, muốn khều khều tôi nhưng người anh em của tôi đều "chết lặng". Có khi "cậu ấy" bị kinh hãi quá mà tê liệt rồi cũng nên. taxi tải thành hưng
     
  14. phuong7

    phuong7 Active Member

    chuyển nhà thành hưng Tôi cưới vợ đã được 3 năm, con trai cũng đã được 2 tuổi. Vợ chồng tôi khá hòa hợp về tính cách. Vợ tôi xinh xắn, tính cách xởi lởi, dễ gần, cũng hay lam hay làm. Ai cũng bảo tôi là vớ được "bảo bối".

    Quả thật, từ ngày lấy vợ, trong khi những thằng bạn khác nhăn nhó, già khọm nhanh chóng thì tôi lạ càng phong độ. Vợ tôi lo cho tôi từ cái khăn, đôi tất, quần áo lúc nào cũng là phẳng phiu, xịt nước hoa thơm phức. Mỗi bữa về nhà tôi đều có cơm dẻo, canh nóng để ăn, món nào cũng là đồ tôi thích.

    Bố mẹ tôi bị ốm đau, ra Hà Nội khám bệnh, vợ tôi đều chăm sóc chu đáo, nói ngọt tận xương. Bố mẹ tôi dần dà quý con dâu hơn cả con trai, nhìn thấy tôi là lườm nguýt, yêu cầu tôi đi chơi để ông bà tâm sự với con dâu.

    Con trai ra đời, vợ tôi cũng một tay chăm sóc, dù con nhỏ nhưng lúc nào phòng cũng thơm phức, không hề thấy mùi nước đái khai khẳn hay mùi sữa hoi. Nhiều khi tôi muốn xúm vào giúp vợ một phen nhưng cô ấy đều chê tôi vụng về, làm không sạch nên làm lại. Nhiều lúc tôi đứng cạnh vợ mà bối rối.

    Nhưng càng ngày tôi càng thấy không ổn. Chuyện chẳng là chúng tôi ăn cơm trước kẻng có 2 tháng thì cưới, cưới được 2 tháng thì vợ tôi có bầu. Vợ tôi cẩn thận, tôi cũng chẳng có kinh nghiệm sợ "tác động mạnh" ảnh hưởng đến con nên "nhịn". Phải nói đối với kiếp mèo vừa biết mùi cá đã phải sống kiếp treo niêu, chỉ nhìn mà không thể hưởng thụ đau khổ đến mức nào. Tôi "nuốt nước bọt" suốt từ lúc vợ có bầu đến khi con tròn 4 tháng mới mon men "làm tí".

    Khi đó vợ tôi có vẻ cũng không hứng khởi gì nên chỉ miễn cưỡng tiếp nhận, cho tôi làm tí "điểm tâm" cho đỡ đói lòng. Nhưng mỗi tuần cô ấy cũng chỉ chiều tôi 1 lần. Tôi cứ như vậy chống đỡ đến khi con trai hơn 1 tuổi. Những tưởng "tuần trăng mật" lại trở về lần nữa nhưng tôi nhanh chóng vỡ mộng.

    Vợ tôi ham ăn, ham làm cũng ham ngủ. Cứ 9h tối là vợ tôi đã gà gật, vội vã cho con đi ngủ rồi cũng vào giấc mộng. Mỗi khi tôi chờ con ngủ thì vợ tôi cũng đã say giấc. Khi tôi cố gắng đánh thức cô ấy bằng mọi kiểu "khởi động" điệu nghệ thì cô ấy miễn cưỡng "tạo tư thế" để tôi hành động. Sau đó khi tôi mới "đi" được một quãng đường thì cô ấy đã trở lại với giấc, ngủ, có khi còn phát ra tiếng ngáy nho nhỏ một cách vô cùng "mãn nguyện"!!!.

    Tôi bực tức đánh thức cô ấy dậy, trách móc cô ấy thì cô ấy đưa ra lý do khó tin: "Tại anh cứ làm như ra khơi, dập dềnh, dập dềnh, em thoải mái nên càng buồn ngủ". Quả thật tôi cũng không biết cô ấy đang khen tôi "kỹ thuật giỏi" hay "quá yếu" nữa.

    Mới cuối tuần trước, tôi hăng hái chiến đấu với sự vào cuộc cũng khá nhiệt tình của vợ. Nhưng đang "ngon trớn" bỗng dưng vợ tôi vùng dậy, hét toáng lên: "Bà đánh chết mày" và đạp tôi thẳng xuống dưới đất.

    Tôi vừa đau vừa tẽn tò, sống lưng cũng lạnh toát. Vợ tôi thấy tôi lõa lồ ngồi sững sờ, ngẩn tò te một tí rồi lẩm bẩm: "Mơ đánh được con mụ bán cá cân điêu ở chợ". Nõi rồi cô ấy nằm xuống giục tôi: "Anh làm tiếp đi". Khi tôi vẫn còn tê dại nằm dưới đất thì vợ tôi có vẻ... đã ngủ.

    Sáng hôm sau, thấy tôi ôm lưng, đi khập khiễng, vợ tôi còn mờ mịt hỏi: "Mới sáng ra mà anh đã đụng vào đâu thế". Tôi thật sự cạn lời... Gần một tuần nay tôi quả thực không có nhu cầu "ra khơi" gì với cô ấy cả. Cô ấy có vẻ sốt ruột, muốn khều khều tôi nhưng người anh em của tôi đều "chết lặng". Có khi "cậu ấy" bị kinh hãi quá mà tê liệt rồi cũng nên. taxi tải thành hưng
     
  15. phuong7

    phuong7 Active Member

    chuyển nhà thành hưng Tôi cưới vợ đã được 3 năm, con trai cũng đã được 2 tuổi. Vợ chồng tôi khá hòa hợp về tính cách. Vợ tôi xinh xắn, tính cách xởi lởi, dễ gần, cũng hay lam hay làm. Ai cũng bảo tôi là vớ được "bảo bối".

    Quả thật, từ ngày lấy vợ, trong khi những thằng bạn khác nhăn nhó, già khọm nhanh chóng thì tôi lạ càng phong độ. Vợ tôi lo cho tôi từ cái khăn, đôi tất, quần áo lúc nào cũng là phẳng phiu, xịt nước hoa thơm phức. Mỗi bữa về nhà tôi đều có cơm dẻo, canh nóng để ăn, món nào cũng là đồ tôi thích.

    Bố mẹ tôi bị ốm đau, ra Hà Nội khám bệnh, vợ tôi đều chăm sóc chu đáo, nói ngọt tận xương. Bố mẹ tôi dần dà quý con dâu hơn cả con trai, nhìn thấy tôi là lườm nguýt, yêu cầu tôi đi chơi để ông bà tâm sự với con dâu.

    Con trai ra đời, vợ tôi cũng một tay chăm sóc, dù con nhỏ nhưng lúc nào phòng cũng thơm phức, không hề thấy mùi nước đái khai khẳn hay mùi sữa hoi. Nhiều khi tôi muốn xúm vào giúp vợ một phen nhưng cô ấy đều chê tôi vụng về, làm không sạch nên làm lại. Nhiều lúc tôi đứng cạnh vợ mà bối rối.

    Nhưng càng ngày tôi càng thấy không ổn. Chuyện chẳng là chúng tôi ăn cơm trước kẻng có 2 tháng thì cưới, cưới được 2 tháng thì vợ tôi có bầu. Vợ tôi cẩn thận, tôi cũng chẳng có kinh nghiệm sợ "tác động mạnh" ảnh hưởng đến con nên "nhịn". Phải nói đối với kiếp mèo vừa biết mùi cá đã phải sống kiếp treo niêu, chỉ nhìn mà không thể hưởng thụ đau khổ đến mức nào. Tôi "nuốt nước bọt" suốt từ lúc vợ có bầu đến khi con tròn 4 tháng mới mon men "làm tí".

    Khi đó vợ tôi có vẻ cũng không hứng khởi gì nên chỉ miễn cưỡng tiếp nhận, cho tôi làm tí "điểm tâm" cho đỡ đói lòng. Nhưng mỗi tuần cô ấy cũng chỉ chiều tôi 1 lần. Tôi cứ như vậy chống đỡ đến khi con trai hơn 1 tuổi. Những tưởng "tuần trăng mật" lại trở về lần nữa nhưng tôi nhanh chóng vỡ mộng.

    Vợ tôi ham ăn, ham làm cũng ham ngủ. Cứ 9h tối là vợ tôi đã gà gật, vội vã cho con đi ngủ rồi cũng vào giấc mộng. Mỗi khi tôi chờ con ngủ thì vợ tôi cũng đã say giấc. Khi tôi cố gắng đánh thức cô ấy bằng mọi kiểu "khởi động" điệu nghệ thì cô ấy miễn cưỡng "tạo tư thế" để tôi hành động. Sau đó khi tôi mới "đi" được một quãng đường thì cô ấy đã trở lại với giấc, ngủ, có khi còn phát ra tiếng ngáy nho nhỏ một cách vô cùng "mãn nguyện"!!!.

    Tôi bực tức đánh thức cô ấy dậy, trách móc cô ấy thì cô ấy đưa ra lý do khó tin: "Tại anh cứ làm như ra khơi, dập dềnh, dập dềnh, em thoải mái nên càng buồn ngủ". Quả thật tôi cũng không biết cô ấy đang khen tôi "kỹ thuật giỏi" hay "quá yếu" nữa.

    Mới cuối tuần trước, tôi hăng hái chiến đấu với sự vào cuộc cũng khá nhiệt tình của vợ. Nhưng đang "ngon trớn" bỗng dưng vợ tôi vùng dậy, hét toáng lên: "Bà đánh chết mày" và đạp tôi thẳng xuống dưới đất.

    Tôi vừa đau vừa tẽn tò, sống lưng cũng lạnh toát. Vợ tôi thấy tôi lõa lồ ngồi sững sờ, ngẩn tò te một tí rồi lẩm bẩm: "Mơ đánh được con mụ bán cá cân điêu ở chợ". Nõi rồi cô ấy nằm xuống giục tôi: "Anh làm tiếp đi". Khi tôi vẫn còn tê dại nằm dưới đất thì vợ tôi có vẻ... đã ngủ.

    Sáng hôm sau, thấy tôi ôm lưng, đi khập khiễng, vợ tôi còn mờ mịt hỏi: "Mới sáng ra mà anh đã đụng vào đâu thế". Tôi thật sự cạn lời... Gần một tuần nay tôi quả thực không có nhu cầu "ra khơi" gì với cô ấy cả. Cô ấy có vẻ sốt ruột, muốn khều khều tôi nhưng người anh em của tôi đều "chết lặng". Có khi "cậu ấy" bị kinh hãi quá mà tê liệt rồi cũng nên. taxi tải thành hưng
     
  16. phuong7

    phuong7 Active Member

    chuyển nhà thành hưng Có thể bạn là cô gái 25 tuổi yêu tự do và phát ngán với những lời giục giã “Bao giờ lấy chồng?”; Là người mẹ đơn thân đi ngược dòng định kiến dư luận để chở che cho con; Là “nữ tướng” của doanh nghiệp nhưng mỗi khi về quê lại bị họ hàng dè bỉu “việc nhà thì nhác, việc chú bác thì siêng” hay người phụ nữ nội trợ bận rộn cả ngày vẫn không thoát khỏi cái mác “ăn bám chồng”.... Dù bạn là ai, có lẽ bạn sẽ ít nhiều nhìn thấy bản thân mình và tự tin hơn sau khi xem xong bộ ảnh thú vị “Yêu chính bạn - Love Your ID”.

    Bộ ảnh với sự tham gia của nhóm bạn trẻ Sài thành vừa thực hiện như lời phản pháo đanh thép những định kiến phi lý và bất công của xã hội thường áp đặt lên người phụ nữ, từ đó lan tỏa thông điệp tới cộng đồng: “Đừng để những ánh nhìn tiêu cực làm tổn thương mình. Yêu thương bản thân sẽ giúp bạn chứng minh được những gì là khuyết điểm trong mắt người khác, đôi khi lại chính là điểm sáng rực rỡ của bạn.”

    Nhóm cô gái xuất hiện trong dự án đã hóa thân thành những phụ nữ đại diện cho nhiều câu chuyện chúng ta dễ dàng bắt gặp trong cuộc sống hàng ngày. Những bức ảnh được thiết kế với hai mảng màu đối lập. Màu xám tượng trưng cho những định kiến tiêu cực của dư luận xã hội đối với người phụ nữ. Màu vàng tượng trưng cho những suy nghĩ tích cực về bản thân, góc nhìn lạc quan giúp người phụ nữ yêu thương nét đặc trưng của mình, từ đó mạnh mẽ chứng tỏ giá trị của bản thân.

    Trương Phạm Duy Nguyên – Phụ trách thiết kế mỹ thuật của dự án cho biết: “Khi nhận được lời mời sản xuất cho bộ ảnh này từ VinID, tôi đã lập tức nhận lời ngay vì thông điệp tích cực của nó mang đến cho người xem. Những nhân vật trong bộ hình tuy không đại diện được trọn vẹn ngàn vạn định kiến mà người phụ nữ mỗi ngày phải đối mặt, nhưng cũng phần nào khắc hoạ được vết thương mà những lời nói tưởng chừng vô ý đó hằn lên tâm trí họ. Song, đến cuối cùng, điều chúng tôi muốn truyền tải không phải sự thương cảm, hờn trách; ngược lại, dự án muốn truyền cảm hứng lạc quan, tươi sáng để những người phụ nữ có thể mạnh mẽ đập tan phán xét để yêu bản thân, tự hào làm chủ cuộc sống chính mình.”

    Để nhận được sự trân trọng, mỗi người trước hết cần trân trọng chính mình

    Trong nền văn hóa Á Đông, khi phẩm chất cao đẹp của người phụ nữ thường được gói gọn trong cụm từ “đức hy sinh” thì những dự án như thế này là rất cần thiết để các bạn nữ nói riêng và giới trẻ nói chung cất cao tiếng nói, thể hiện quan điểm của thế hệ mình. Bởi một cộng đồng, xã hội chỉ có thể vững mạnh khi mỗi tế bào của nó đều mạnh khỏe - mỗi cá nhân được tôn trọng.

    Và để nhận được sự trân trọng, ghi nhận ấy, mỗi người chúng ta trước tiên phải biết yêu lấy ID của mình, yêu “phiên bản duy nhất” của mình trên cuộc đời này. Đó cũng chính là món quà ý nghĩa nhất mà các cô gái có thể tự trao tặng mình trong dịp 20/10.

    Mời bạn cũng ngắm nhìn những hình ảnh và thông điệp đầy ý nghĩa trong bộ ảnh “Yêu chính bạn – Love Your ID” do VinID – Chương trình khách hàng thân thiết của Tập đoàn Vingroup thực hiện. taxi tải thành hưng
     
  17. phuong7

    phuong7 Active Member

    chuyển nhà thành hưng Có thể bạn là cô gái 25 tuổi yêu tự do và phát ngán với những lời giục giã “Bao giờ lấy chồng?”; Là người mẹ đơn thân đi ngược dòng định kiến dư luận để chở che cho con; Là “nữ tướng” của doanh nghiệp nhưng mỗi khi về quê lại bị họ hàng dè bỉu “việc nhà thì nhác, việc chú bác thì siêng” hay người phụ nữ nội trợ bận rộn cả ngày vẫn không thoát khỏi cái mác “ăn bám chồng”.... Dù bạn là ai, có lẽ bạn sẽ ít nhiều nhìn thấy bản thân mình và tự tin hơn sau khi xem xong bộ ảnh thú vị “Yêu chính bạn - Love Your ID”.

    Bộ ảnh với sự tham gia của nhóm bạn trẻ Sài thành vừa thực hiện như lời phản pháo đanh thép những định kiến phi lý và bất công của xã hội thường áp đặt lên người phụ nữ, từ đó lan tỏa thông điệp tới cộng đồng: “Đừng để những ánh nhìn tiêu cực làm tổn thương mình. Yêu thương bản thân sẽ giúp bạn chứng minh được những gì là khuyết điểm trong mắt người khác, đôi khi lại chính là điểm sáng rực rỡ của bạn.”

    Nhóm cô gái xuất hiện trong dự án đã hóa thân thành những phụ nữ đại diện cho nhiều câu chuyện chúng ta dễ dàng bắt gặp trong cuộc sống hàng ngày. Những bức ảnh được thiết kế với hai mảng màu đối lập. Màu xám tượng trưng cho những định kiến tiêu cực của dư luận xã hội đối với người phụ nữ. Màu vàng tượng trưng cho những suy nghĩ tích cực về bản thân, góc nhìn lạc quan giúp người phụ nữ yêu thương nét đặc trưng của mình, từ đó mạnh mẽ chứng tỏ giá trị của bản thân.

    Trương Phạm Duy Nguyên – Phụ trách thiết kế mỹ thuật của dự án cho biết: “Khi nhận được lời mời sản xuất cho bộ ảnh này từ VinID, tôi đã lập tức nhận lời ngay vì thông điệp tích cực của nó mang đến cho người xem. Những nhân vật trong bộ hình tuy không đại diện được trọn vẹn ngàn vạn định kiến mà người phụ nữ mỗi ngày phải đối mặt, nhưng cũng phần nào khắc hoạ được vết thương mà những lời nói tưởng chừng vô ý đó hằn lên tâm trí họ. Song, đến cuối cùng, điều chúng tôi muốn truyền tải không phải sự thương cảm, hờn trách; ngược lại, dự án muốn truyền cảm hứng lạc quan, tươi sáng để những người phụ nữ có thể mạnh mẽ đập tan phán xét để yêu bản thân, tự hào làm chủ cuộc sống chính mình.”

    Để nhận được sự trân trọng, mỗi người trước hết cần trân trọng chính mình

    Trong nền văn hóa Á Đông, khi phẩm chất cao đẹp của người phụ nữ thường được gói gọn trong cụm từ “đức hy sinh” thì những dự án như thế này là rất cần thiết để các bạn nữ nói riêng và giới trẻ nói chung cất cao tiếng nói, thể hiện quan điểm của thế hệ mình. Bởi một cộng đồng, xã hội chỉ có thể vững mạnh khi mỗi tế bào của nó đều mạnh khỏe - mỗi cá nhân được tôn trọng.

    Và để nhận được sự trân trọng, ghi nhận ấy, mỗi người chúng ta trước tiên phải biết yêu lấy ID của mình, yêu “phiên bản duy nhất” của mình trên cuộc đời này. Đó cũng chính là món quà ý nghĩa nhất mà các cô gái có thể tự trao tặng mình trong dịp 20/10.

    Mời bạn cũng ngắm nhìn những hình ảnh và thông điệp đầy ý nghĩa trong bộ ảnh “Yêu chính bạn – Love Your ID” do VinID – Chương trình khách hàng thân thiết của Tập đoàn Vingroup thực hiện. taxi tải thành hưng
     
  18. taxitai82

    taxitai82 Active Member

    chuyển nhà thành hưng Adie Horowitz (sống ở New York, Mỹ) là một phụ nữ Do Thái. Bản thân Adie nghĩ rằng mình sẽ là một giáo viên, một nữ thư ký hoặc làm việc cho ai đó chứ không ngờ có ngày sẽ khởi nghiệp và kiếm được hàng triệu USD. Hiện, việc kinh doanh của Adie là sở hữu thương hiệu Licenders với 6 địa điểm chuyên trị chấy tại New York và Connecticut (Mỹ). Công ty của cô tuyển 40 nhân viên và Adie có hàng trăm hợp đồng với các trường học.

    Khi phóng viên CNBC đến thăm một địa điểm kinh doanh của thương hiệu Licenders tại Manhattan có một khách hàng đang đến để trị chấy. Chỉ riêng cơ sở này đã mang về 1 triệu USD (~23,2 tỷ đồng) doanh thu mỗi năm, ngoài ra Adie cũng liên lạc hoặc đến các trường học để xem có trường nào có nhu cầu cần đến dịch vụ trị chấy cho học sinh hay không. Mỗi tháng, công ty của Adie tiêu tốn 3.000 USD ( ~70 triệu đồng) cho chi phí đi lại.

    Tại Mỹ, tháng 10 là thời điểm các em học sinh bắt đầu trở lại trường. Tuy nhiên, thời điểm kết thúc các trại hè cuối kỳ nghỉ là lúc "ăn nên làm ra" của công ty này. Xe buýt chở các em sẽ dừng ở cơ sở của Licenders trị chấy rồi mới về nhà.

    Trước đây, Adie không bao giờ nghĩ có ngày sẽ làm một bà chủ. Điều này thay đổi vào năm 1996, khi con gái của Adie là Eva có chấy trên đầu. Chị gái của bà chủ này thắc mắc lý do bé Eva thường xuyên gãi đầu. Khi lại gần, Adie nhận thấy trên đầu con gái có những con vật nhỏ đang bò lổm ngổm.

    Sau đó, Adie gọi điện cho bác sĩ nhi khoa để được tư vấn. Bác sĩ kê dầu gội đầu để trị cho bé Eva. Tuy nhiên, Adie không dùng cho con gái vì dầu gội chứa hóa chất.

    Theo Adie, chấy không bay hoặc nhảy từ vị trí này sang vị trí khác mà tóc tiếp xúc với tóc làm cho chấy lây lan. Chấy bám vào tóc, cắn, gây ngứa và đẻ trứng. "Nếu bạn bỏ sót một quả trứng, mọi thứ bắt đầu lại từ đầu", Adie nói.

    Cố gắng cùng con trị chấy

    Adie dành nhiều tháng để giúp Eva trị chấy trên đầu. Người mẹ này chải tóc con để tìm trứng, đi đến thư viện để nghiên cứu ra cách tự nhiên để trị chấy. Cuối cùng, Adie tìm thấy một người phụ nữ ở Đức bán một chiếc lược đặc biệt. Chiếc lược được bán với một gói nhỏ là baking soda.

    Sau đó, Adie pha chế một loại dầu xả với baking soda kết hợp dùng chiếc lược đã giúp trị hoàn toàn chấy của Eva. Với bí quyết này, Adie giúp người khác trị chấy và có người trả tiền cho cô. Từ điều này đã giúp Adie nảy sinh ý tưởng dịch vụ trị chấy.

    Ban đầu, cô làm dịch vụ của mình tại tầng hầm ở khu Brooklyn. Tuy nhiên, sau đó, Adie nhận thấy bản thân có thể chuyển việc kinh doanh ra khu Manhattan để thu hút nhiều khách hàng.

    Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa sự nghiệp kinh doanh của Adie "trải đầy hoa hồng". Người phụ nữ này thừa nhận bản thân lãng phí khi chi tiền mở cơ sở kinh doanh ở địa điểm không "ăn nên làm ra". Sau đó, cô cắt lỗ và bắt đầu lại từ đầu. Adie thừa nhận ban đầu đôi khi rất khó thuyết phục người thuê cho thuê nhà để cô kinh doanh trị chấy.

    Bạn bè của Adie không hiểu được cô đang làm điều gì với dịch vụ lạ lùng này. Thế nhưng, sự nghiệp kinh doanh của Adie liên tục phát triển. Cách đây 3 năm, cô đã đưa các đối tác có chuyên môn về mở rộng kinh doanh và tiếp thị, họ đầu tư 600.000 USD vào công ty của Adie. Theo Adie, cô có kế hoạch mở 11 cơ sở kinh doanh dịch vụ trị chấy vào cuối năm 2021, đưa về 4 triệu USD (~93 tỷ đồng). taxi tải thành hưng
     
  19. taxitai82

    taxitai82 Active Member

    chuyển nhà thành hưng Adie Horowitz (sống ở New York, Mỹ) là một phụ nữ Do Thái. Bản thân Adie nghĩ rằng mình sẽ là một giáo viên, một nữ thư ký hoặc làm việc cho ai đó chứ không ngờ có ngày sẽ khởi nghiệp và kiếm được hàng triệu USD. Hiện, việc kinh doanh của Adie là sở hữu thương hiệu Licenders với 6 địa điểm chuyên trị chấy tại New York và Connecticut (Mỹ). Công ty của cô tuyển 40 nhân viên và Adie có hàng trăm hợp đồng với các trường học.

    Khi phóng viên CNBC đến thăm một địa điểm kinh doanh của thương hiệu Licenders tại Manhattan có một khách hàng đang đến để trị chấy. Chỉ riêng cơ sở này đã mang về 1 triệu USD (~23,2 tỷ đồng) doanh thu mỗi năm, ngoài ra Adie cũng liên lạc hoặc đến các trường học để xem có trường nào có nhu cầu cần đến dịch vụ trị chấy cho học sinh hay không. Mỗi tháng, công ty của Adie tiêu tốn 3.000 USD ( ~70 triệu đồng) cho chi phí đi lại.

    Tại Mỹ, tháng 10 là thời điểm các em học sinh bắt đầu trở lại trường. Tuy nhiên, thời điểm kết thúc các trại hè cuối kỳ nghỉ là lúc "ăn nên làm ra" của công ty này. Xe buýt chở các em sẽ dừng ở cơ sở của Licenders trị chấy rồi mới về nhà.

    Trước đây, Adie không bao giờ nghĩ có ngày sẽ làm một bà chủ. Điều này thay đổi vào năm 1996, khi con gái của Adie là Eva có chấy trên đầu. Chị gái của bà chủ này thắc mắc lý do bé Eva thường xuyên gãi đầu. Khi lại gần, Adie nhận thấy trên đầu con gái có những con vật nhỏ đang bò lổm ngổm.

    Sau đó, Adie gọi điện cho bác sĩ nhi khoa để được tư vấn. Bác sĩ kê dầu gội đầu để trị cho bé Eva. Tuy nhiên, Adie không dùng cho con gái vì dầu gội chứa hóa chất.

    Theo Adie, chấy không bay hoặc nhảy từ vị trí này sang vị trí khác mà tóc tiếp xúc với tóc làm cho chấy lây lan. Chấy bám vào tóc, cắn, gây ngứa và đẻ trứng. "Nếu bạn bỏ sót một quả trứng, mọi thứ bắt đầu lại từ đầu", Adie nói.

    Cố gắng cùng con trị chấy

    Adie dành nhiều tháng để giúp Eva trị chấy trên đầu. Người mẹ này chải tóc con để tìm trứng, đi đến thư viện để nghiên cứu ra cách tự nhiên để trị chấy. Cuối cùng, Adie tìm thấy một người phụ nữ ở Đức bán một chiếc lược đặc biệt. Chiếc lược được bán với một gói nhỏ là baking soda.

    Sau đó, Adie pha chế một loại dầu xả với baking soda kết hợp dùng chiếc lược đã giúp trị hoàn toàn chấy của Eva. Với bí quyết này, Adie giúp người khác trị chấy và có người trả tiền cho cô. Từ điều này đã giúp Adie nảy sinh ý tưởng dịch vụ trị chấy.

    Ban đầu, cô làm dịch vụ của mình tại tầng hầm ở khu Brooklyn. Tuy nhiên, sau đó, Adie nhận thấy bản thân có thể chuyển việc kinh doanh ra khu Manhattan để thu hút nhiều khách hàng.

    Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa sự nghiệp kinh doanh của Adie "trải đầy hoa hồng". Người phụ nữ này thừa nhận bản thân lãng phí khi chi tiền mở cơ sở kinh doanh ở địa điểm không "ăn nên làm ra". Sau đó, cô cắt lỗ và bắt đầu lại từ đầu. Adie thừa nhận ban đầu đôi khi rất khó thuyết phục người thuê cho thuê nhà để cô kinh doanh trị chấy.

    Bạn bè của Adie không hiểu được cô đang làm điều gì với dịch vụ lạ lùng này. Thế nhưng, sự nghiệp kinh doanh của Adie liên tục phát triển. Cách đây 3 năm, cô đã đưa các đối tác có chuyên môn về mở rộng kinh doanh và tiếp thị, họ đầu tư 600.000 USD vào công ty của Adie. Theo Adie, cô có kế hoạch mở 11 cơ sở kinh doanh dịch vụ trị chấy vào cuối năm 2021, đưa về 4 triệu USD (~93 tỷ đồng). taxi tải thành hưng
     
  20. taxitai82

    taxitai82 Active Member

    chuyển nhà thành hưng Adie Horowitz (sống ở New York, Mỹ) là một phụ nữ Do Thái. Bản thân Adie nghĩ rằng mình sẽ là một giáo viên, một nữ thư ký hoặc làm việc cho ai đó chứ không ngờ có ngày sẽ khởi nghiệp và kiếm được hàng triệu USD. Hiện, việc kinh doanh của Adie là sở hữu thương hiệu Licenders với 6 địa điểm chuyên trị chấy tại New York và Connecticut (Mỹ). Công ty của cô tuyển 40 nhân viên và Adie có hàng trăm hợp đồng với các trường học.

    Khi phóng viên CNBC đến thăm một địa điểm kinh doanh của thương hiệu Licenders tại Manhattan có một khách hàng đang đến để trị chấy. Chỉ riêng cơ sở này đã mang về 1 triệu USD (~23,2 tỷ đồng) doanh thu mỗi năm, ngoài ra Adie cũng liên lạc hoặc đến các trường học để xem có trường nào có nhu cầu cần đến dịch vụ trị chấy cho học sinh hay không. Mỗi tháng, công ty của Adie tiêu tốn 3.000 USD ( ~70 triệu đồng) cho chi phí đi lại.

    Tại Mỹ, tháng 10 là thời điểm các em học sinh bắt đầu trở lại trường. Tuy nhiên, thời điểm kết thúc các trại hè cuối kỳ nghỉ là lúc "ăn nên làm ra" của công ty này. Xe buýt chở các em sẽ dừng ở cơ sở của Licenders trị chấy rồi mới về nhà.

    Trước đây, Adie không bao giờ nghĩ có ngày sẽ làm một bà chủ. Điều này thay đổi vào năm 1996, khi con gái của Adie là Eva có chấy trên đầu. Chị gái của bà chủ này thắc mắc lý do bé Eva thường xuyên gãi đầu. Khi lại gần, Adie nhận thấy trên đầu con gái có những con vật nhỏ đang bò lổm ngổm.

    Sau đó, Adie gọi điện cho bác sĩ nhi khoa để được tư vấn. Bác sĩ kê dầu gội đầu để trị cho bé Eva. Tuy nhiên, Adie không dùng cho con gái vì dầu gội chứa hóa chất.

    Theo Adie, chấy không bay hoặc nhảy từ vị trí này sang vị trí khác mà tóc tiếp xúc với tóc làm cho chấy lây lan. Chấy bám vào tóc, cắn, gây ngứa và đẻ trứng. "Nếu bạn bỏ sót một quả trứng, mọi thứ bắt đầu lại từ đầu", Adie nói.

    Cố gắng cùng con trị chấy

    Adie dành nhiều tháng để giúp Eva trị chấy trên đầu. Người mẹ này chải tóc con để tìm trứng, đi đến thư viện để nghiên cứu ra cách tự nhiên để trị chấy. Cuối cùng, Adie tìm thấy một người phụ nữ ở Đức bán một chiếc lược đặc biệt. Chiếc lược được bán với một gói nhỏ là baking soda.

    Sau đó, Adie pha chế một loại dầu xả với baking soda kết hợp dùng chiếc lược đã giúp trị hoàn toàn chấy của Eva. Với bí quyết này, Adie giúp người khác trị chấy và có người trả tiền cho cô. Từ điều này đã giúp Adie nảy sinh ý tưởng dịch vụ trị chấy.

    Ban đầu, cô làm dịch vụ của mình tại tầng hầm ở khu Brooklyn. Tuy nhiên, sau đó, Adie nhận thấy bản thân có thể chuyển việc kinh doanh ra khu Manhattan để thu hút nhiều khách hàng.

    Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa sự nghiệp kinh doanh của Adie "trải đầy hoa hồng". Người phụ nữ này thừa nhận bản thân lãng phí khi chi tiền mở cơ sở kinh doanh ở địa điểm không "ăn nên làm ra". Sau đó, cô cắt lỗ và bắt đầu lại từ đầu. Adie thừa nhận ban đầu đôi khi rất khó thuyết phục người thuê cho thuê nhà để cô kinh doanh trị chấy.

    Bạn bè của Adie không hiểu được cô đang làm điều gì với dịch vụ lạ lùng này. Thế nhưng, sự nghiệp kinh doanh của Adie liên tục phát triển. Cách đây 3 năm, cô đã đưa các đối tác có chuyên môn về mở rộng kinh doanh và tiếp thị, họ đầu tư 600.000 USD vào công ty của Adie. Theo Adie, cô có kế hoạch mở 11 cơ sở kinh doanh dịch vụ trị chấy vào cuối năm 2021, đưa về 4 triệu USD (~93 tỷ đồng). taxi tải thành hưng
     

Chia sẻ trang này