Dịch vụ hỗ trợ gia hạn visa Mỹ cấp tốc quận gò vấp

Thảo luận trong 'Dịch Vụ - Giải Trí - Du Lịch' bắt đầu bởi lamvisachauau, 16/5/18.

cho thue nha tan binh
  1. lamvisachauau

    lamvisachauau Member

    Thủ tục khi xin gia hạn visa Việt Nam du lịch
    1. Xin công văn nhập cảnh tại Cục quản lí xuất nhập cảnh tại Việt Nam
    Hồ sơ gia hạn visa Việt Nam bao gồm:

    – Hộ chiếu của người nước ngoài với điều kiện còn thời hạn ít nhất là 06 tháng.
    – Đơn xin Công văn nhập cảnh Việt Nam (bạn có thể lấy đơn tại ĐSQ/LSQ Việt Nam tại nước sở tại)
    – Công ty bảo lãnh cho người nước ngoài vào Việt Nam với diện visa du lịch phải là công ty có đăng ký hoạt động dịch vụ lữ hành và có hồ sơ pháp lý lưu trên Cục quản lý xuất nhập cảnh.`

    Hồ sơ được nộp tại Cục quản lí xuất nhập cảnh Việt Nam. Trong khoản thời gian 05 ngày làm việc kể từ ngày nhận hồ sơ hợp lệ, quý khách sẽ nhận được kết quả công văn nhập cảnh.

    Đây là những yêu cầu khi xin gia hạn visa Việt Nam từ Đại Sứ Quán

    [​IMG]
    1. Gia hạn visa Việt Nam du lịch cần những gì
    Việc gia hạn được thực hiện khi hết thời hạn của visa, thị thực cũ sắp hết và quý khách có nhu cầu ở lại Việt Nam để tham quan, đi du lịch.

    Để gia hạn visa du lịch, quý khách cần phải chuẩn bị các loại giấy tờ sau:

    – Đơn xin gia hạn visa Việt Nam, gia hạn thời gian tạm trú Việt Nam mẫu NA5 (xin mẫu này tại ĐSq)
    – Hộ chiếu bản gốc của quý khách.

    1. Nhận visa, thị thực du lịch
    Người nước ngoài nhận visa, thị thực du lịch Việt Nam tại Đại sứ quán/Lãnh sự quán hoặc ngay tại cửa khẩu, sân bay quốc tế ( đối với một số trường hợp đặc biệt) của Việt Nam với thủ tục sau:

    – Khai mẫu NA1 điền đầy đủ thông tin và dán ảnh chân dung 3×4 theo quy định ĐSQ và hoàn thành việc cấp visa Việt Nam
    – Bản hộ chiếu bản gốc.
    – Công văn nhập cảnh được in ra giấy A4.

    Hồ sơ được nộp tại Cục quản lí xuất nhập cảnh Việt Nam. Trong thời gian là 05 ngày làm việc kể từ ngày nhận hồ sơ hợp lệ, quý khách được trả kết quả hồ sơ.

    VIETVISA sẵn lòng tư vấn và giải quyết các vấn đề liên quan tới việc gia hạn visa Việt Nam cần những gì. Nếu có bất kì thắc mắc nào liên quan các vấn đề trên, quý khách vui lòng liên hệ Hotline 0901 84 83 83 để được tư vấn hiệu quả hơn.

    CÔNG TY DỊCH VỤ HỖ TRỢ VISA VIỆT NAM
    Chi Nhánh Đà Nẵng: 125 Lý Nhân Tông – P. Khuê Trung – Q. Cẩm Lệ – Đà Nẵng
    Điện thoại: (0236) 730 5568 – Hotline: 0919 315 738
    [A]: 26/5 Nguyễn Bỉnh Khiêm, P. ĐaKao, Q.1, Tp.HCM
    [T]: (028) 7106 5568 - 0901 84 83 83
     
  2. thanhhunghn81

    thanhhunghn81 Active Member

    taxi tải thành hưng Hai tay vòng ra đỡ phía sau lưng, chân bước chậm rãi với khuôn mặt nhăn nhó, bà Lành bước vào quán mua đồ ăn sáng. Vừa thấy dáng bà Lành, bà Phán vội hỏi: "Lưng chị bị làm sao à?".

    Bà Lành vừa đáp rằng bà bị đau lưng suốt mấy ngày chưa khỏi vừa từ từ để bà Phán đỡ ngồi xuống ghế chờ đến lượt. Trong lúc đợi, bà Lành kể chuyện hôm qua bà mới đi khám ở trên thành phố về hết nhiều tiền quá và đang phải uống thuốc. Bà Phán nhanh nhảu: Hết nhiều tiền thì đã có các con lo rồi, chị chịu khó uống thuốc cho nhanh khỏi bệnh.

    Nghe đến đấy bà Lành rơi nước mắt: "Gớm, con mình lại được như con người ta thì phúc quá bà ạ. Con trai bận đi làm xa, mình tự nhờ người đưa đi khám. Con dâu biếu mình một trăm ngàn, nó biếu chả lẽ mình không nhận. Nhưng nó còn không được lời quan tâm bà ạ".

    Ảnh minh họa
    Ảnh minh họa
    Bà Phán ngạc nhiên: Chết thật, thấy dâu mới của chị cũng khéo léo, mau mồm mau miệng lắm mà? Nhưng thế lại chả khác gì con dâu em. Ngày mới về cũng chả được lời quan tâm mẹ chồng, chỉ thấy nhắc đến tiền thôi. Chồng nó đi làm xa, nhà có một mẹ một con chứ có năm có bảy gì. Tính em thì hay chuyện, cứ có chuyện gì về lại muốn kể với nó, có gì kể nấy.

    Lần đó, nó bận đi làm, một mình không cấy nổi mấy sào ruộng nên em thuê người cấy. Tối đến em mang chuyện thuê người này người kia hết chừng ấy chừng nọ tiền kể nó nghe. Là em kể thế nhưng nó lại cho rằng em kể ý là nói nó góp tiền. Rồi nó bảo em: “Con thấy tiền thuê người cấy còn quá tiền mua gạo nhà mình ăn. Nhưng con vẫn xin góp tiền cấy cho mẹ”. Em giận lắm chị ạ.

    Lại kể với chị dịp hội người cao tuổi tổ chức đi tham quan, em cũng muốn về hỏi ý con dâu. Nó lại bảo: “Mẹ có tiền thì mẹ đi chơi chứ con chả có tiền biếu mẹ nên con không có ý kiến gì”. Rồi nó cũng biếu em hai trăm ngàn đi chơi nhưng lại cố tình cho em nghe thấy nó phải đi vay tiền của người ta. Vậy thì em mặt mũi nào mà nhận tiền con dâu biếu trong khi nó phải đi vay mượn.

    Có đận, người quen muốn nhờ em đi bế con giúp đôi vợ chồng trẻ trên thành phố, em thấy mình còn khỏe thì cũng muốn đi làm thêm. Em về kể với con dâu để xem ý tứ nó thế nào. Như người ta thì nó bảo mẹ có tuổi rồi cũng không nên đi ở cho người ta, nhà có gì ăn nấy mẹ ạ, thì em nghe mừng quá.

    Đằng này nó lại bảo: “Con chả có tiền biếu mẹ, mẹ đi làm lấy tiền thì con sao có ý kiến gì được”. Em giận lắm nhưng rồi nói con dâu ngồi lại phân tích cho nó hiểu.

    Chúng nó giờ là thế đấy chị, một câu nhắc đến tiền hai câu nhắc đến tiền. Cuộc sống của chúng nó bây giờ chỉ quanh với đồng tiền nên nghĩ chị em mình cũng thế. Trước chị em mình khó khăn, vất vả là thế, nhưng có bao giờ luôn miệng nhắc đến tiền đâu.

    Nhiều lúc cái mình cần là câu nói quan tâm, tình cảm thôi, chứ mình cũng đi hơn nửa cuộc đời rồi, cái ăn cái tiêu đáng mấy đâu, nhưng chúng nó không làm được chị ạ.

    Hồi đầu, con dâu cũng không vừa lòng khi nghe góp ý, nhưng em vẫn nói thẳng và phân tích cho nó hiểu. Dần dần con dâu cũng hiểu, bớt nhắc chuyện tiền bạc. Thế nên theo em, chị muốn các con làm gì, không vừa lòng chuyện gì cứ nói thẳng ra. Chứ mong chúng nó phải hiểu, nhìn trước nhìn sau như chị em mình làm dâu ngày trước khó lắm.

    Sau một hồi nghe chuyện con dâu nhà bà Phán, bà Lành lau nước mắt. Gật đầu, ngẫm nghĩ nhiều điều bà Phán nói đúng, bà Lành bảo: "Có khi tôi cũng phải học bà, cứ nói ra chứ chờ chúng nó hiểu, chủ động quan tâm thì khó nhỉ".

    Bà Lành xoa lưng bà Phán: "Chị cứ nghe em, con dâu có gì không nên không phải chị cứ bảo cho nó biết, chứ cứ giữ trong lòng, mình đang bệnh lại bệnh thêm đấy chị". http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Hai bà vừa ăn sáng vừa tiếp tục chuyện qua chuyện lại, tâm sự với nhau. Một lúc sau bà Lành đứng lên chào bà Phán rồi chậm chạp bước ra về. Khuôn mặt bà Lành cũng đã vui vẻ hơn lúc mới đến.
     
  3. thanhhunghn81

    thanhhunghn81 Active Member

    taxi tải thành hưng Hai tay vòng ra đỡ phía sau lưng, chân bước chậm rãi với khuôn mặt nhăn nhó, bà Lành bước vào quán mua đồ ăn sáng. Vừa thấy dáng bà Lành, bà Phán vội hỏi: "Lưng chị bị làm sao à?".

    Bà Lành vừa đáp rằng bà bị đau lưng suốt mấy ngày chưa khỏi vừa từ từ để bà Phán đỡ ngồi xuống ghế chờ đến lượt. Trong lúc đợi, bà Lành kể chuyện hôm qua bà mới đi khám ở trên thành phố về hết nhiều tiền quá và đang phải uống thuốc. Bà Phán nhanh nhảu: Hết nhiều tiền thì đã có các con lo rồi, chị chịu khó uống thuốc cho nhanh khỏi bệnh.

    Nghe đến đấy bà Lành rơi nước mắt: "Gớm, con mình lại được như con người ta thì phúc quá bà ạ. Con trai bận đi làm xa, mình tự nhờ người đưa đi khám. Con dâu biếu mình một trăm ngàn, nó biếu chả lẽ mình không nhận. Nhưng nó còn không được lời quan tâm bà ạ".

    Ảnh minh họa
    Ảnh minh họa
    Bà Phán ngạc nhiên: Chết thật, thấy dâu mới của chị cũng khéo léo, mau mồm mau miệng lắm mà? Nhưng thế lại chả khác gì con dâu em. Ngày mới về cũng chả được lời quan tâm mẹ chồng, chỉ thấy nhắc đến tiền thôi. Chồng nó đi làm xa, nhà có một mẹ một con chứ có năm có bảy gì. Tính em thì hay chuyện, cứ có chuyện gì về lại muốn kể với nó, có gì kể nấy.

    Lần đó, nó bận đi làm, một mình không cấy nổi mấy sào ruộng nên em thuê người cấy. Tối đến em mang chuyện thuê người này người kia hết chừng ấy chừng nọ tiền kể nó nghe. Là em kể thế nhưng nó lại cho rằng em kể ý là nói nó góp tiền. Rồi nó bảo em: “Con thấy tiền thuê người cấy còn quá tiền mua gạo nhà mình ăn. Nhưng con vẫn xin góp tiền cấy cho mẹ”. Em giận lắm chị ạ.

    Lại kể với chị dịp hội người cao tuổi tổ chức đi tham quan, em cũng muốn về hỏi ý con dâu. Nó lại bảo: “Mẹ có tiền thì mẹ đi chơi chứ con chả có tiền biếu mẹ nên con không có ý kiến gì”. Rồi nó cũng biếu em hai trăm ngàn đi chơi nhưng lại cố tình cho em nghe thấy nó phải đi vay tiền của người ta. Vậy thì em mặt mũi nào mà nhận tiền con dâu biếu trong khi nó phải đi vay mượn.

    Có đận, người quen muốn nhờ em đi bế con giúp đôi vợ chồng trẻ trên thành phố, em thấy mình còn khỏe thì cũng muốn đi làm thêm. Em về kể với con dâu để xem ý tứ nó thế nào. Như người ta thì nó bảo mẹ có tuổi rồi cũng không nên đi ở cho người ta, nhà có gì ăn nấy mẹ ạ, thì em nghe mừng quá.

    Đằng này nó lại bảo: “Con chả có tiền biếu mẹ, mẹ đi làm lấy tiền thì con sao có ý kiến gì được”. Em giận lắm nhưng rồi nói con dâu ngồi lại phân tích cho nó hiểu.

    Chúng nó giờ là thế đấy chị, một câu nhắc đến tiền hai câu nhắc đến tiền. Cuộc sống của chúng nó bây giờ chỉ quanh với đồng tiền nên nghĩ chị em mình cũng thế. Trước chị em mình khó khăn, vất vả là thế, nhưng có bao giờ luôn miệng nhắc đến tiền đâu.

    Nhiều lúc cái mình cần là câu nói quan tâm, tình cảm thôi, chứ mình cũng đi hơn nửa cuộc đời rồi, cái ăn cái tiêu đáng mấy đâu, nhưng chúng nó không làm được chị ạ.

    Hồi đầu, con dâu cũng không vừa lòng khi nghe góp ý, nhưng em vẫn nói thẳng và phân tích cho nó hiểu. Dần dần con dâu cũng hiểu, bớt nhắc chuyện tiền bạc. Thế nên theo em, chị muốn các con làm gì, không vừa lòng chuyện gì cứ nói thẳng ra. Chứ mong chúng nó phải hiểu, nhìn trước nhìn sau như chị em mình làm dâu ngày trước khó lắm.

    Sau một hồi nghe chuyện con dâu nhà bà Phán, bà Lành lau nước mắt. Gật đầu, ngẫm nghĩ nhiều điều bà Phán nói đúng, bà Lành bảo: "Có khi tôi cũng phải học bà, cứ nói ra chứ chờ chúng nó hiểu, chủ động quan tâm thì khó nhỉ".

    Bà Lành xoa lưng bà Phán: "Chị cứ nghe em, con dâu có gì không nên không phải chị cứ bảo cho nó biết, chứ cứ giữ trong lòng, mình đang bệnh lại bệnh thêm đấy chị". http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Hai bà vừa ăn sáng vừa tiếp tục chuyện qua chuyện lại, tâm sự với nhau. Một lúc sau bà Lành đứng lên chào bà Phán rồi chậm chạp bước ra về. Khuôn mặt bà Lành cũng đã vui vẻ hơn lúc mới đến.
     
  4. thanhhunghn81

    thanhhunghn81 Active Member

    taxi tải thành hưng Sáng nay, trong lúc cao hứng, tôi đăng lên trang cá nhân bức ảnh con gái tôi đang chạy nhảy chơi đùa ở một góc xa tít trong bức ảnh, kèm vài dòng vui vẻ. Một người bạn của tôi vào bình luận đầy đồng cảm: “Làm mẹ, thì luôn có thể hy sinh mọi thứ vì con nhỉ?”. Tôi cười, không trả lời. Có lẽ bạn không biết, suốt những ngày dài trong hành trình làm mẹ của mình, tôi có thể cho con nhiều điều, rất nhiều điều, nhưng không bao giờ có cụm từ “hy sinh”.

    Trong thơ ca, sách truyện, phim ảnh, dường như luôn luôn vẽ nên hình ảnh người mẹ vĩ đại phải là người hy sinh cho con cái. Người ta ca ngợi điều đó như thể nó là một biểu hiện tuyệt đẹp của người mẹ mẫu mực, biết đặt con cái lên trên bản thân mình. Mức độ phủ sóng của hình tượng ấy thật lớn, đến nỗi ai ai cũng ngỡ rằng, và chắc chắn rằng một khi có con, mọi nhu cầu của bản thân bạn sẽ tan biến, chỉ còn lại nhu cầu của đứa con. Khi ấy, bạn không còn là một người phụ nữ đơn thuần, một người phụ nữ với đam mê và những niềm vui của riêng mình, mà chỉ là một người mẹ, một người mẹ luôn phải hy sinh.

    Nhưng liệu đã có ai tự hỏi, liệu những đứa con của những người mẹ luôn hy sinh ấy, chúng có thực sự hạnh phúc? Chúng ta ngỡ rằng mình hy sinh cho con, sống một cuộc sống mà bản thân mình chỉ là cái bóng mờ nhạt, và con cái mới là trung tâm của vũ trụ, để chúng có thể hạnh phúc. Nhưng sự thực có phải như vậy?

    Một người mẹ tốt không phải cứ hy sinh cho con cái. Ảnh: I.T
    Một người mẹ tốt không phải cứ hy sinh cho con cái. Ảnh: I.T
    Từ trước khi được làm mẹ, tôi đã gặp chẳng ít những người mẹ đau khổ, luôn tự hỏi một câu: Tại sao mình đã hy sinh cho con tất cả, mà vẫn chẳng thể có được đứa con như mình mong muốn? Đứa con ấy có thể đã hỗn hào với mẹ, có thể đã cưới người vợ không hợp ý mẹ, đã lựa chọn một nghề nghiệp mà người mẹ kịch liệt phản đối, đã lựa chọn một cách sống mà người mẹ luôn luôn ngăn cản. Dù người mẹ từng hy sinh bao nhiêu, đến cuối cùng, cô vẫn chẳng thể “nặn” cho con một cuộc sống do cô từng vẽ ra, “nặn” ra những đứa con như cô từng tưởng tượng.

    Một khi đã hy sinh, tức là đã bắt đầu áp đặt và kỳ vọng. Dù ta nói rằng ta hy sinh cho con cái vô điều kiện, nhưng trong thâm tâm, ta luôn mong sự hy sinh đó được đền đáp. Những người mẹ làm việc cật lực để có tiền cho con học trường tốt nhất, mời thầy giỏi nhất, cô kỳ vọng đứa con sẽ học hành giỏi giang. Người mẹ hy sinh công việc, từ bỏ việc gặp gỡ bạn bè, chăm sóc bản thân để chăm sóc con cái, cô kỳ vọng đứa con sẽ luôn nghe theo lời mình. Người mẹ nhẫn nhịn ở lại trong cuộc hôn nhân không hạnh phúc, cô kỳ vọng đứa con sẽ lớn lên hạnh phúc và biết ơn mẹ vì đã giữ cho chúng một gia đình trọn vẹn…

    Khi đứa trẻ chẳng đạt được thành tích như mong muốn, khi chúng muốn lựa chọn một cách sống khác với những gì mẹ vạch ra, khi chúng muốn một gia đình thành thực với nhau hơn là thứ êm ấm giả tạo, sự kỳ vọng của những người mẹ sụp đổ. Cô thất vọng vì sự hy sinh mình bỏ ra bấy lâu nay cuối cùng thành vô nghĩa. Người mẹ không hạnh phúc, những đứa trẻ không hạnh phúc. Tại sao?

    Cách tốt nhất để nuôi dưỡng một đứa trẻ hạnh phúc chính là cho chúng một người mẹ hạnh phúc. Mà để hạnh phúc, người mẹ phải biết sống cho bản thân mình, ngay cả khi đã là một người mẹ. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Có bầu, sinh con, rồi cho con bú, những người phụ nữ hy sinh vóc dáng thon thả, cố sức ăn với ý nghĩ “vì con”. Con dần lớn lên, họ hy sinh thời gian thoa chút kem dưỡng, tập vài động tác yoga, bớt bộ váy đẹp, gặp gỡ bạn bè để cả cuộc sống xoay quanh vũ trụ mới là con. Nhưng thực ra, bạn đâu cần phải ăn hết mọi thứ thì con mới khỏe, bạn đâu cần phải ôm con cả ngày thì con mới vui, trẻ con cũng chẳng cần quá nhiều quần áo đẹp, cần đồ chơi đắt tiền… Cái bạn nên làm, chính là cân bằng vừa đủ, để cán cân giữa làm mẹ và làm chính bạn không ngả hết về một phía.

    Trẻ con không phân biệt được chiếc áo đắt tiền chúng mặc trên người có gì khác với chiếc áo ít tiền hơn, cũng chẳng thể giỏi giang hơn chỉ vì được học trường có học phí cao ngất ngưởng, nhưng chúng lại phân biệt rất rõ một người mẹ vui vẻ và một người mẹ cáu kỉnh, u sầu. Khi một người mẹ không nặng nề hy sinh, cô ấy vẫn có thể sắp xếp để sống cuộc sống của mình, vẫn có thể tự gây dựng những niềm vui nho nhỏ để tái tạo năng lượng cho một ngày mệt nhoài cùng con.

    Người mẹ vẫn được sống cuộc sống của mình, nên cô chẳng có lý do gì để bắt đứa con không được sống cuộc sống của nó. Nguồn năng lượng tích cực từ người mẹ sẽ dễ dàng truyền sang cho con, để chúng mỗi ngày được thức dậy trong sự vui vẻ của người mẹ, lớn lên bằng sự thanh thản không bị đè nặng bởi hai chữ “hy sinh”.

    Chẳng khó khăn, sai trái gì khi bạn đánh cắp một chút thời gian của con để tô diện thêm cho mình. Ảnh:I.T
    Chẳng khó khăn, sai trái gì khi bạn đánh cắp một chút thời gian của con để tô diện thêm cho mình. Ảnh:I.T
    Chẳng phải cứ hy sinh, bạn mới có thể làm mẹ. Không hy sinh, không có nghĩa là bạn bỏ bê con cái, không phải ích kỷ hay vô trách nhiệm. Chỉ cần dừng lại hít thở sâu một chút, suy nghĩ một chút, bạn sẽ nhận ra có những giây phút trong những giờ làm mẹ bận rộn, bạn có thể được sống cho riêng mình.

    Những đứa con hoàn toàn có thể tự chơi một mình trong khi mẹ chúng thảnh thơi ngồi uống cà phê hay tập vài động tác yoga để giữ vòng eo thon. Chúng có thể chơi cùng bố, vui vẻ vẫy tay tạm biệt khi mẹ có hẹn với bạn bè. Chúng có thể tự thu dọn bát đĩa để mẹ có thể yên tâm làm nốt việc, hay thi thoảng vui vẻ bằng lòng với chiếc pizza khi mẹ lên cơn “lười” chẳng thiết vào bếp. Chúng cũng chẳng cần được sửa soạn quá nhiều khi ra ngoài, để dành thời gian cho mẹ diện một chiếc váy đẹp, tô thêm một chút son. Hãy cứ bớt chút thời gian cho con để dành cho bản thân mình, tin tôi đi, sự vui vẻ hạnh phúc của bạn sẽ chỉ khiến những đứa trẻ thêm hào hứng.

    Hy sinh, điều đó thực sự không nên dùng trong bất kỳ mối quan hệ nào. Trẻ con cần được nuôi dưỡng trong sự nhẹ nhõm. Bằng việc chính bạn hạnh phúc, bạn sẽ truyền cho con mình nguồn năng lượng tích cực, để chúng biết cách tự tạo một cuộc sống vui vẻ và học được cách yêu bản thân mình. Đừng chỉ cho con tiền bạc dư giả, cho con bữa ăn ngon, cho con quần áo đắt tiền, đồ chơi xa xỉ… hãy cho con sự vui vẻ và hạnh phúc của bạn khi làm mẹ. Đó mới là điều đáng giá nhất mà bạn nên dành cho chúng mỗi ngày.
     
  5. thanhhunghn81

    thanhhunghn81 Active Member

    taxi tải thành hưng Anh giải thích với tôi, rằng “khi yêu nhau thì không nên làm vậy chứ mình vợ chồng rồi còn ngại ngùng gì nữa. Ghi lại những cảnh nồng nàn như lưu giữ những khoảnh khắc kỉ niệm, chỉ có anh và em biết, có gì mà phải xấu hổ hay biến thái”. Dần dần tôi mới chấp nhận được chuyện này, nghĩ đó là mong muốn của chồng tôi, vả lại là vợ chồng với nhau, có lẽ chuyện đó cũng chẳng có gì ghê gớm lắm.

    Chồng tôi tương đối hay ghen. Bị mối tình đầu phản bội sau bốn năm yêu nhau khiến anh ấy có tâm lý luôn lo sợ bị bỏ rơi. Hồi yêu tôi anh luôn nói: “Nếu khi nào em hết tình cảm với anh thì hãy nói thẳng, cho anh thời gian để chấp nhận rồi chia tay. Đừng lừa dối, đừng quay lưng đột ngột, anh không dễ chịu đựng được điều đó”.

    Tôi biết sau lần đổ vỡ đó anh đã mất niềm tin vào phụ nữ rất nhiều. Tôi đã cố gắng hiểu anh, cố gắng dùng tình yêu của mình để xoa dịu trái tim anh. Ngay cả việc anh hay ghen khi thấy tôi cùng người khác phái trao đổi hay chuyện trò thân mật tôi cũng nghĩ do anh đã tổn thương quá nhiều nên không bao giờ tôi cáu giận khi thấy anh tỏ thái độ quá đáng.

    Những lúc vợ chồng gần gũi, anh thường chủ động để điện thoại ở chế độ quay video. Thời gian đầu tôi cũng khó chịu, không thoải mái không tự nhiên, nhưng dần tôi cũng không để ý đến nó nữa. Tôi nghĩ, là vợ chồng ai chẳng làm chuyện đó, lưu giữ hay không cũng đâu quan trọng gì, cũng chẳng phải việc gì xấu xa phải lo lắng.

    Thế nhưng, mới mấy hôm trước thôi, chồng tôi có bạn đến chơi nhà. Nhà có khách, tôi tranh thủ ra ngoài mua ít đồ nhắm cho hai người uống rượu. Vừa về đến cửa, tôi nghe tiếng chồng tôi oang oang với bạn: “Tao bảo mày, để đề phòng bị con bồ mày “đá”, mày nên bí mật ghi lại cảnh nóng giữa hai người, nó mà léng phéng với thằng nào hay có ý định chia tay, mày cứ giơ cái clip ấy ra là nó sợ ngay. Hồi trước tao không biết cái trò này nên mới để con người yêu cũ “đá” một phát đau điếng như vậy. Nếu không, nó không yên thân với tao đâu. Giờ vợ tao tao cũng phải dùng chiêu này. Vợ chồng yên lành thì coi như kỉ niệm, còn mà tơ tình thằng nào thì cho cả thiên hạ thấy nó “làm diễn viên phim cấp ba” ngay. Đàn bà chẳng tin được đâu, khối đứa chồng con rồi cũng ngoại tình như cơm bữa”.

    Tôi nghe lời chồng tôi nói, chân tay rụng rời chỉ muộn khuỵu xuống. Thật không ngờ anh ấy cứ đòi quay clip khi vợ chồng ân ái chẳng phải vì sở thích, chẳng phải để làm kỉ niệm, để lưu giữ những khoảnh khắc nồng nàn thanh xuân như anh ấy nói, mà là để làm vũ khí trừng phạt tôi nếu tôi có ý thay lòng đổi dạ. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Tự nhiên tôi thấy sợ chồng tôi khủng khiếp. Sau một lần bị phụ tình, đầu óc và trái tim anh ấy chỉ chứa đầy nỗi hận thù và nghi hoặc. Anh ấy luôn lo lắng một ngày tôi sẽ bỏ anh ấy chạy theo người khác như mối tình đầu của anh ấy. Và cẩn thận hơn, anh ấy đã chuẩn bị mọi thứ để có thể ngăn chặn hoặc trừng phạt vợ mình nếu chuyện đó xảy ra.

    Sau khi biết được chuyện kinh khủng này, tôi dường như sợ chồng tôi nhiều hơn là yêu thương. Mọi nỗi cảm thông, mọi sự bao dung trước nỗi tổn thương chồng phải chịu đựng trước đây bỗng dưng tiêu tan mất. Tôi không biết phải đối diện với anh ấy như thế nào. Làm ngơ như không hay không biết cũng chỉ là vẻ bề ngoài, còn thâm tâm vẫn có nhiều suy nghĩ. Còn nếu nói thẳng với anh ấy chuyện này thì sao? Anh ấy sẽ phản ứng thế nào khi biết rằng những “âm mưu” của mình bị lộ? Nói ra sự thật này có thể thay đổi những suy nghĩ của anh ấy không, có ảnh hưởng gì đến quan hệ vợ chồng không? Tôi thật sự rất hoang mang.
     
  6. thanhhunghn81

    thanhhunghn81 Active Member

    taxi tải thành hưng Anh giải thích với tôi, rằng “khi yêu nhau thì không nên làm vậy chứ mình vợ chồng rồi còn ngại ngùng gì nữa. Ghi lại những cảnh nồng nàn như lưu giữ những khoảnh khắc kỉ niệm, chỉ có anh và em biết, có gì mà phải xấu hổ hay biến thái”. Dần dần tôi mới chấp nhận được chuyện này, nghĩ đó là mong muốn của chồng tôi, vả lại là vợ chồng với nhau, có lẽ chuyện đó cũng chẳng có gì ghê gớm lắm.

    Chồng tôi tương đối hay ghen. Bị mối tình đầu phản bội sau bốn năm yêu nhau khiến anh ấy có tâm lý luôn lo sợ bị bỏ rơi. Hồi yêu tôi anh luôn nói: “Nếu khi nào em hết tình cảm với anh thì hãy nói thẳng, cho anh thời gian để chấp nhận rồi chia tay. Đừng lừa dối, đừng quay lưng đột ngột, anh không dễ chịu đựng được điều đó”.

    Tôi biết sau lần đổ vỡ đó anh đã mất niềm tin vào phụ nữ rất nhiều. Tôi đã cố gắng hiểu anh, cố gắng dùng tình yêu của mình để xoa dịu trái tim anh. Ngay cả việc anh hay ghen khi thấy tôi cùng người khác phái trao đổi hay chuyện trò thân mật tôi cũng nghĩ do anh đã tổn thương quá nhiều nên không bao giờ tôi cáu giận khi thấy anh tỏ thái độ quá đáng.

    Những lúc vợ chồng gần gũi, anh thường chủ động để điện thoại ở chế độ quay video. Thời gian đầu tôi cũng khó chịu, không thoải mái không tự nhiên, nhưng dần tôi cũng không để ý đến nó nữa. Tôi nghĩ, là vợ chồng ai chẳng làm chuyện đó, lưu giữ hay không cũng đâu quan trọng gì, cũng chẳng phải việc gì xấu xa phải lo lắng.

    Thế nhưng, mới mấy hôm trước thôi, chồng tôi có bạn đến chơi nhà. Nhà có khách, tôi tranh thủ ra ngoài mua ít đồ nhắm cho hai người uống rượu. Vừa về đến cửa, tôi nghe tiếng chồng tôi oang oang với bạn: “Tao bảo mày, để đề phòng bị con bồ mày “đá”, mày nên bí mật ghi lại cảnh nóng giữa hai người, nó mà léng phéng với thằng nào hay có ý định chia tay, mày cứ giơ cái clip ấy ra là nó sợ ngay. Hồi trước tao không biết cái trò này nên mới để con người yêu cũ “đá” một phát đau điếng như vậy. Nếu không, nó không yên thân với tao đâu. Giờ vợ tao tao cũng phải dùng chiêu này. Vợ chồng yên lành thì coi như kỉ niệm, còn mà tơ tình thằng nào thì cho cả thiên hạ thấy nó “làm diễn viên phim cấp ba” ngay. Đàn bà chẳng tin được đâu, khối đứa chồng con rồi cũng ngoại tình như cơm bữa”.

    Tôi nghe lời chồng tôi nói, chân tay rụng rời chỉ muộn khuỵu xuống. Thật không ngờ anh ấy cứ đòi quay clip khi vợ chồng ân ái chẳng phải vì sở thích, chẳng phải để làm kỉ niệm, để lưu giữ những khoảnh khắc nồng nàn thanh xuân như anh ấy nói, mà là để làm vũ khí trừng phạt tôi nếu tôi có ý thay lòng đổi dạ. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Tự nhiên tôi thấy sợ chồng tôi khủng khiếp. Sau một lần bị phụ tình, đầu óc và trái tim anh ấy chỉ chứa đầy nỗi hận thù và nghi hoặc. Anh ấy luôn lo lắng một ngày tôi sẽ bỏ anh ấy chạy theo người khác như mối tình đầu của anh ấy. Và cẩn thận hơn, anh ấy đã chuẩn bị mọi thứ để có thể ngăn chặn hoặc trừng phạt vợ mình nếu chuyện đó xảy ra.

    Sau khi biết được chuyện kinh khủng này, tôi dường như sợ chồng tôi nhiều hơn là yêu thương. Mọi nỗi cảm thông, mọi sự bao dung trước nỗi tổn thương chồng phải chịu đựng trước đây bỗng dưng tiêu tan mất. Tôi không biết phải đối diện với anh ấy như thế nào. Làm ngơ như không hay không biết cũng chỉ là vẻ bề ngoài, còn thâm tâm vẫn có nhiều suy nghĩ. Còn nếu nói thẳng với anh ấy chuyện này thì sao? Anh ấy sẽ phản ứng thế nào khi biết rằng những “âm mưu” của mình bị lộ? Nói ra sự thật này có thể thay đổi những suy nghĩ của anh ấy không, có ảnh hưởng gì đến quan hệ vợ chồng không? Tôi thật sự rất hoang mang.
     
  7. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Active Member

    dịch vụ chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi đang ly thân và hiện quen một người nhưng bị gia đình tôi phản đối. Tôi có một đứa con, anh cũng có một cô con gái học lớp một. Bố anh bị ung thư nên anh nói không thể nuôi con tôi được, mong tôi đưa con cho nhà nội nuôi. Nhưng gia đình tôi lại muốn tôi nuôi bé và không thích anh luôn viện cớ để chia cách hai mẹ con. Anh nói khó khăn lắm mới quen được nhau một thời gian, chẳng lẽ chỉ vì gia đình ngăn cản mà lại bỏ đi tất cả. Anh còn nói nếu tôi rời xa anh trong lúc này, coi như tôi vô tình, anh cũng sẽ vô nghĩa và buông bỏ tất cả. Giờ tôi nên làm gì? Mong chuyên gia và mọi người cho tôi lời khuyên.

    Quỳnh

    Chuyên gia tâm lý Trần Kim Xuân gợi ý:

    Bạn đang ly thân tức là chưa giải quyết dứt khoát với chồng, vì vậy các bạn vẫn là vợ chồng hợp pháp. Trước tiên bạn nên hoàn tất thủ tục ly hôn rồi mới nên nghĩ tới việc đến với người đàn ông khác.https://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Bạn quen bạn trai hiện tại được bao lâu? Anh ta đã ly dị vợ hay chưa? Nếu anh ta chấm dứt với vợ rồi thì hai bạn mới bàn tới những chuyện khác.

    Việc anh ta nói vì bố bị ung thư nên không thể nuôi thêm con bạn. Đây là suy nghĩ ích kỷ. Bạn và anh ta đến với nhau sẽ không như lần đầu lập gia đình. Hiện tại cả hai đều là đi bước nữa, rổ rá cạp lại nên ngoài tình yêu thì trách nhiệm với gia đình, con cái chung riêng, kinh tế cần phải rõ ràng. Xin hỏi bạn có cần anh ta nuôi con bạn hoặc bạn có phụ thuộc kinh tế vào anh ta không? Nếu có, bạn nên tìm một công việc phù hợp để tự tạo ra thu nhập. Trước khi quen anh ta, bạn vẫn nuôi được con mình, nếu đến với nhau, bạn có thể tiếp tục làm điều đó. Khi về chung một nhà, bạn sẽ chung tay chăm sóc bố mẹ và lo cho con anh ta, ngược lại anh ta cũng nên nghĩ như vậy. Tốt nhất bạn nên cương quyết, tỏ rõ lập trường sẽ nuôi dưỡng, chăm sóc con mình. Ngoài ra, bạn nên tìm hiểu xem vì sao anh ta chia tay vợ (hoặc nguyên nhân khác) và cân nhắc.

    Bạn từng một lần dang dở, bố mẹ bạn lo cho hạnh phúc của bạn cũng là điều dễ hiểu. Lý do khiến bố mẹ bạn không thích anh ta không phải không có lý. Bạn nên nói rõ những yêu cầu, mong muốn của mình. Nếu anh ta đắn đo, bạn có thể cho anh ta thêm thời gian. Đây là chuyện quan trọng, yêu là để tìm hiểu xem đối phương có phù hợp với mình không, chứ không phải vì tiếc thời gian yêu mà cố lấy. Nếu anh ta tiếp tục trách móc, thúc giục bạn và đưa ra nhiều lý do thoái thác để không phải sống cùng con bạn, chứng tỏ anh ta chỉ ích kỷ, không hề nghĩ cho bạn. Bạn không nên tiếp tục với người đàn ông như vậy để rồi khổ thêm lần nữa. Bạn cũng không cần sợ việc bị nói vô tình vô nghĩa khi buông tay, bởi nếu không thống nhất được mọi chuyện, đến với nhau chỉ làm khổ nhau thôi.
     
  8. thanhhunghn81

    thanhhunghn81 Active Member

    taxi tải thành hưng Nhung lấy Thanh khi mới 28 tuổi, lúc đó Thanh cũng vừa 30, cả hai đều ở cái tuổi đẹp nhất để kết hôn. Không còn ở cái tuổi bồng bột, cũng đã qua nhiều thăng trầm trong cuộc sống, Nhung và Thanh lấy nhau ở ngưỡng đã “chín” của cuộc đời. Nhưng ai nào biết trước chữ ngờ, chỉ sau hai năm lấy nhau, cuộc sống gia đình của Nhung và Thanh đã trở nên nhạt nhẽo, thiếu gắn kết chứ không được nồng nàn như thuở còn yêu. Mà tất cả Nhung cho là do cái điện thoại thông minh mà ra.

    Hồi mới lấy, Thanh và Nhung quấn quýt không rời, “chuyện ấy” cũng đều đặn 4-5 lần/tuần. Chỉ bắt đầu từ lúc Nhung có bầu, do thai yếu nên phải kiêng cữ, suốt 5 tháng trời hầu như Thanh không được đụng vào vợ. Thời điểm đó, hễ về nhà là Thanh cắm mặt vào điện thoại đi động, ngay cả khi đi ngủ để quên đi sự thèm muốn. Nhiều khi Thanh còn ra phòng ngủ phụ để tránh gần gũi vợ. Lâu dần, thành một thói quen khiến Thanh cũng trở nên thờ ơ với chuyện đấy hơn. Dù ở tháng thứ 6, thai nhi đã ổn định, bác sĩ bảo có thể sinh hoạt vợ chồng nhưng Thanh vẫn sợ ảnh hưởng đến con nên thi thoảng lắm Thanh và Nhung mới làm “chuyện ấy”. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Nghĩ chồng lo lắng cho vợ con nên Nhung cũng không đòi hỏi nhiều, thế nhưng đến khi con ra đời được nửa năm rồi “chuyện ấy” của vợ chồng Nhung cũng không hề quay lại như ban đầu mà theo xu hướng nhạt dần. Mặc dù quay cuồng theo bỉm sữa, nấu nướng nhưng Nhung vẫn có nhu cầu mạnh mẽ. Đôi lúc Nhung cũng phải công nhận, mới sinh nở xong, cơ thể chưa quay về được trạng thái gọn gàng, thậm chí cả một bụng mỡ xổ ra đến Nhung còn không dám nhìn vào gương nữa là chồng. Rồi thì mùi sữa mẹ, mùi mồ hôi, cũng sẽ khiến chồng mất cảm hứng trong chuyện ấy. Nhưng nhiều khi một mình xoay với con khiến Nhung mệt mỏi nên cô cứ thế không tắm mà ngủ thiếp đi.

    Còn Thanh vẫn giữ thói quen cũ, hễ về nhà là lướt facebook, zalo, rồi chơi game. Mặc dù vẫn yêu vợ, giúp vợ trông con nhưng hình như Thanh chẳng còn mấy thiết tha chuyện ấy. Thi thoảng Thanh vẫn ngủ ở phòng khác. Lúc Nhung muốn gần gũi chồng thì hầu như cô phải chủ động. Mà Thanh có đáp ứng thì cũng chẳng mấy cuồng nhiệt như xưa, dường như làm cho xong. Thậm chí, xong việc Thanh lại quay ra nằm ôm cái điện thoại chứ không còn vuốt ve, tâm sự với vợ như thuở mới cưới. Điều đó khiến cô hụt hẫng.

    Nhiều lần như thế khiến Nhung mất dần cảm giác thú vị khi yêu đương. Nhiều khi Nhung tự hỏi, không biết là vì Thanh có vấn đề hay mình không giỏi trong chuyện đó khiến anh ấy chán? Nhiều khi muốn gần chồng nhưng Thanh lại tìm cách lảng tránh, bởi vậy nhiều lúc thấy bức bối trong lòng, muốn li dị cho xong nhưng nghĩ đến con lại thôi.

    Trong hôn nhân, “yêu” là cần thiết và là gia vị không thể thiếu để cho đời sống vợ chồng hạnh phúc. Tuy nhiên nhiều cặp đôi sau một thời gian chung sống, có những thời điểm họ nhận thấy "chuyện ấy" bắt đầu trở nên nhàm chán và không còn hứng thú như trước đây. Vậy làm thế nào để luôn giữ "lửa" trong mỗi lần "ân ái"?

    Dưới đây là một vài lời khuyên:

    1. Không ích kỷ, ép buộc người kia làm theo ham muốn của mình

    Những cặp đôi có đời sống quan hệ tình dục lành mạnh không bao giờ bắt ép nhau phải làm theo đòi hỏi của cá nhân. Thay vào đó, họ lắng nghe ý kiến của nhau và cùng chia sẻ về mong muốn của mỗi người khi “yêu” để giúp cả hai cùng hài lòng.

    2. Luôn tự tin, thoải mái về chính cơ thể của mình

    Phụ nữ luôn lo lắng về rất nhiều thứ mỗi khi gần chồng, rằng mình không đủ quyến rũ, cơ thể mình béo và không hấp dẫn… Nhưng trên thực tế, theo các nghiên cứu, khi bắt đầu nhập cuộc, người đàn ông cực kì hưng phấn và cảm thấy vui mừng. Anh ấy không đủ thời gian cũng như sự theo dõi để nhận ra những thiếu sót của bạn trên giường.

    3. Luôn tin tưởng nhau

    Tin tưởng, tôn trọng lẫn nhau là điều hết sức quan trọng giúp duy trì cuộc sống hôn nhân hay các mối quan hệ yêu đương. Đồng thời, sự tin tưởng lẫn nhau cũng giúp các cặp đôi ít gặp rào cản cho sự thân mật về thể xác.

    4. Đừng để tâm trạng ảnh hưởng đến cuộc sống vợ chồng

    Cuộc sống bộn bề với lịch làm việc mệt mỏi cộng với trách nhiệm phải chăm sóc con cái có thể khiến nhiều cặp đôi cảm thấy mệt mỏi và hết hứng thú với chuyện “yêu”. Tuy nhiên, theo các chuyên gia, các bạn đừng bao giờ để tâm trạng ảnh hưởng đến cuộc sống vợ chồng. Nếu người bạn đời đang không có tâm trạng cho chuyện ấy, bạn hãy tìm cách kích thích ham muốn của họ.

    5. Thừa nhận điều gì khiến họ thăng hoa khi “quan hệ”

    Theo John Robinson, chuyên gia chăm sóc sức khoẻ tình dục, để cuộc sống tình dục của vợ chồng luôn hào hứng như thuở bạn đầu thì bạn đừng ngại chia sẻ cảm xúc của mình với người ấy sau mỗi lần “ân ái”. Việc biết được điểm kích thích hưng phấn có thể giúp hai người có màn “chăn gối” tuyệt vời hơn.
     
  9. thanhhunghn81

    thanhhunghn81 Active Member

    taxi tải thành hưng Nhung lấy Thanh khi mới 28 tuổi, lúc đó Thanh cũng vừa 30, cả hai đều ở cái tuổi đẹp nhất để kết hôn. Không còn ở cái tuổi bồng bột, cũng đã qua nhiều thăng trầm trong cuộc sống, Nhung và Thanh lấy nhau ở ngưỡng đã “chín” của cuộc đời. Nhưng ai nào biết trước chữ ngờ, chỉ sau hai năm lấy nhau, cuộc sống gia đình của Nhung và Thanh đã trở nên nhạt nhẽo, thiếu gắn kết chứ không được nồng nàn như thuở còn yêu. Mà tất cả Nhung cho là do cái điện thoại thông minh mà ra.

    Hồi mới lấy, Thanh và Nhung quấn quýt không rời, “chuyện ấy” cũng đều đặn 4-5 lần/tuần. Chỉ bắt đầu từ lúc Nhung có bầu, do thai yếu nên phải kiêng cữ, suốt 5 tháng trời hầu như Thanh không được đụng vào vợ. Thời điểm đó, hễ về nhà là Thanh cắm mặt vào điện thoại đi động, ngay cả khi đi ngủ để quên đi sự thèm muốn. Nhiều khi Thanh còn ra phòng ngủ phụ để tránh gần gũi vợ. Lâu dần, thành một thói quen khiến Thanh cũng trở nên thờ ơ với chuyện đấy hơn. Dù ở tháng thứ 6, thai nhi đã ổn định, bác sĩ bảo có thể sinh hoạt vợ chồng nhưng Thanh vẫn sợ ảnh hưởng đến con nên thi thoảng lắm Thanh và Nhung mới làm “chuyện ấy”. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Nghĩ chồng lo lắng cho vợ con nên Nhung cũng không đòi hỏi nhiều, thế nhưng đến khi con ra đời được nửa năm rồi “chuyện ấy” của vợ chồng Nhung cũng không hề quay lại như ban đầu mà theo xu hướng nhạt dần. Mặc dù quay cuồng theo bỉm sữa, nấu nướng nhưng Nhung vẫn có nhu cầu mạnh mẽ. Đôi lúc Nhung cũng phải công nhận, mới sinh nở xong, cơ thể chưa quay về được trạng thái gọn gàng, thậm chí cả một bụng mỡ xổ ra đến Nhung còn không dám nhìn vào gương nữa là chồng. Rồi thì mùi sữa mẹ, mùi mồ hôi, cũng sẽ khiến chồng mất cảm hứng trong chuyện ấy. Nhưng nhiều khi một mình xoay với con khiến Nhung mệt mỏi nên cô cứ thế không tắm mà ngủ thiếp đi.

    Còn Thanh vẫn giữ thói quen cũ, hễ về nhà là lướt facebook, zalo, rồi chơi game. Mặc dù vẫn yêu vợ, giúp vợ trông con nhưng hình như Thanh chẳng còn mấy thiết tha chuyện ấy. Thi thoảng Thanh vẫn ngủ ở phòng khác. Lúc Nhung muốn gần gũi chồng thì hầu như cô phải chủ động. Mà Thanh có đáp ứng thì cũng chẳng mấy cuồng nhiệt như xưa, dường như làm cho xong. Thậm chí, xong việc Thanh lại quay ra nằm ôm cái điện thoại chứ không còn vuốt ve, tâm sự với vợ như thuở mới cưới. Điều đó khiến cô hụt hẫng.

    Nhiều lần như thế khiến Nhung mất dần cảm giác thú vị khi yêu đương. Nhiều khi Nhung tự hỏi, không biết là vì Thanh có vấn đề hay mình không giỏi trong chuyện đó khiến anh ấy chán? Nhiều khi muốn gần chồng nhưng Thanh lại tìm cách lảng tránh, bởi vậy nhiều lúc thấy bức bối trong lòng, muốn li dị cho xong nhưng nghĩ đến con lại thôi.

    Trong hôn nhân, “yêu” là cần thiết và là gia vị không thể thiếu để cho đời sống vợ chồng hạnh phúc. Tuy nhiên nhiều cặp đôi sau một thời gian chung sống, có những thời điểm họ nhận thấy "chuyện ấy" bắt đầu trở nên nhàm chán và không còn hứng thú như trước đây. Vậy làm thế nào để luôn giữ "lửa" trong mỗi lần "ân ái"?

    Dưới đây là một vài lời khuyên:

    1. Không ích kỷ, ép buộc người kia làm theo ham muốn của mình

    Những cặp đôi có đời sống quan hệ tình dục lành mạnh không bao giờ bắt ép nhau phải làm theo đòi hỏi của cá nhân. Thay vào đó, họ lắng nghe ý kiến của nhau và cùng chia sẻ về mong muốn của mỗi người khi “yêu” để giúp cả hai cùng hài lòng.

    2. Luôn tự tin, thoải mái về chính cơ thể của mình

    Phụ nữ luôn lo lắng về rất nhiều thứ mỗi khi gần chồng, rằng mình không đủ quyến rũ, cơ thể mình béo và không hấp dẫn… Nhưng trên thực tế, theo các nghiên cứu, khi bắt đầu nhập cuộc, người đàn ông cực kì hưng phấn và cảm thấy vui mừng. Anh ấy không đủ thời gian cũng như sự theo dõi để nhận ra những thiếu sót của bạn trên giường.

    3. Luôn tin tưởng nhau

    Tin tưởng, tôn trọng lẫn nhau là điều hết sức quan trọng giúp duy trì cuộc sống hôn nhân hay các mối quan hệ yêu đương. Đồng thời, sự tin tưởng lẫn nhau cũng giúp các cặp đôi ít gặp rào cản cho sự thân mật về thể xác.

    4. Đừng để tâm trạng ảnh hưởng đến cuộc sống vợ chồng

    Cuộc sống bộn bề với lịch làm việc mệt mỏi cộng với trách nhiệm phải chăm sóc con cái có thể khiến nhiều cặp đôi cảm thấy mệt mỏi và hết hứng thú với chuyện “yêu”. Tuy nhiên, theo các chuyên gia, các bạn đừng bao giờ để tâm trạng ảnh hưởng đến cuộc sống vợ chồng. Nếu người bạn đời đang không có tâm trạng cho chuyện ấy, bạn hãy tìm cách kích thích ham muốn của họ.

    5. Thừa nhận điều gì khiến họ thăng hoa khi “quan hệ”

    Theo John Robinson, chuyên gia chăm sóc sức khoẻ tình dục, để cuộc sống tình dục của vợ chồng luôn hào hứng như thuở bạn đầu thì bạn đừng ngại chia sẻ cảm xúc của mình với người ấy sau mỗi lần “ân ái”. Việc biết được điểm kích thích hưng phấn có thể giúp hai người có màn “chăn gối” tuyệt vời hơn.
     
  10. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Active Member

    dịch vụ chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi và anh quen nhau 4 năm 8 tháng, cùng trải qua vui buồn, thăng trầm trong cuộc sống. Chúng tôi quen từ khi anh chưa có gì, có đôi lúc giận hờn nhưng rồi lại hạnh phúc. Cho tới dạo gần đây, công ty anh được nhiều hợp đồng, anh có xe hơi, định xây nhà lớn thì nói lời chia tay với tôi, sau khi bị tôi phát hiện đang quen người khác được 2 tuần. Lý do anh đưa ra là: tôi lùn (1m55), gầy, kén ăn và không làm trong nhà nước. Khi anh chưa có tiền tỷ thì muốn tôi làm công ty nước ngoài để có lương cao. Bây giờ anh lại nói muốn tìm vợ làm trong nhà nước chứ không cần kiếm nhiều tiền. Anh nói chúng tôi không hợp nhau; những gì tôi không có, người kia đều có; ở bên tôi một thời gian dài nhưng anh không có cảm giác, từ đầu chứ không phải chỉ bây giờ, còn anh và người kia vừa gặp đã yêu ngay.http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Tôi thật sự rất sốc, buồn và mất phương hướng vì cách đây một tháng anh còn lên kế hoạch cưới tôi. Do không kiềm chế được cảm xúc nên tôi gọi điện thoại nhưng anh không nghe, nhắn tin không trả lời làm tôi càng hụt hẫng. Tôi rất mong nhận được lời khuyên từ phía chuyên gia và bạn đọc giúp tôi vượt qua nỗi đau này.
     
  11. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Active Member

    dịch vụ chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi và anh quen nhau 4 năm 8 tháng, cùng trải qua vui buồn, thăng trầm trong cuộc sống. Chúng tôi quen từ khi anh chưa có gì, có đôi lúc giận hờn nhưng rồi lại hạnh phúc. Cho tới dạo gần đây, công ty anh được nhiều hợp đồng, anh có xe hơi, định xây nhà lớn thì nói lời chia tay với tôi, sau khi bị tôi phát hiện đang quen người khác được 2 tuần. Lý do anh đưa ra là: tôi lùn (1m55), gầy, kén ăn và không làm trong nhà nước. Khi anh chưa có tiền tỷ thì muốn tôi làm công ty nước ngoài để có lương cao. Bây giờ anh lại nói muốn tìm vợ làm trong nhà nước chứ không cần kiếm nhiều tiền. Anh nói chúng tôi không hợp nhau; những gì tôi không có, người kia đều có; ở bên tôi một thời gian dài nhưng anh không có cảm giác, từ đầu chứ không phải chỉ bây giờ, còn anh và người kia vừa gặp đã yêu ngay.http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Tôi thật sự rất sốc, buồn và mất phương hướng vì cách đây một tháng anh còn lên kế hoạch cưới tôi. Do không kiềm chế được cảm xúc nên tôi gọi điện thoại nhưng anh không nghe, nhắn tin không trả lời làm tôi càng hụt hẫng. Tôi rất mong nhận được lời khuyên từ phía chuyên gia và bạn đọc giúp tôi vượt qua nỗi đau này.
     
  12. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Active Member

    chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi vào làm công ty được gần 2 năm. Cách đây 2 tháng, công ty có tuyển thêm mấy người làm. Tôi phải lòng một em công nhân mới sinh năm 1991. Dẫu biết em đã bỏ chồng nhưng tôi vẫn quan tâm, chia sẻ cùng em. Tôi yêu làn da nâu, màu tóc, dáng đi và giọng hát của em. Khi bắt đầu tán em, tôi nhận cú sốc là mới vào được một tháng, em đã có thai 4 tuần. Nhưng tôi vẫn làm soái ca, đưa em đi phá thai. Đây có lẽ là thời gian hạnh phúc nhất, vì tôi được chăm sóc em khi đang ốm và em cũng đáp lại tôi những câu quan tâm, sẻ chia.

    Nhưng rồi khi khỏe lại, em xa rời vòng tay tôi. Mỗi khi nhớ con, hận chồng em lại đàn đúm bia bọt, rượu chè với đàn ông. Em lên mạng xã hội nhắn tin với nhiều người đàn ông, xưng hô vợ chồng. Tôi xin cho em vào ký túc xá để tiện gặp mặt, vì ở trọ vất vả, mùa hè nóng nực. Vào ký túc rồi, tối hôm trước em còn hẹn tôi ở sân, nhưng hôm sau lại hẹn anh công nhân khác. Tôi thực sự rất đau, hỏi em có yêu tôi không? Em nói cho em thời gian. Nhưng rồi em lạnh nhạt dần, tôi mời đi ăn tối cũng không đi. Bạn bè tôi khuyên nên chấm dứt và tôi đã làm vậy. Thậm chí tôi còn đòi lại chiếc điện thoại đã tặng em và tiền đã cho em vay mượn. Tôi làm vậy để em hận tôi, tôi hận em, có cớ mà quên, nhưng thực sự tôi không quên nổi. Vì làm cùng nhau, mỗi lần thấy em tôi lại đau, những lúc vì công việc giáp mặt nhau tôi lại nhớ... Phải làm sao để tôi có thể quên em đây? Xin chuyên gia và độc giả cho tôi lời khuyên. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Dương

    Chuyên gia tâm lý Vũ Thu Hằng gợi ý:

    Chào bạn Dương,

    Thích một người là cảm giác đặc biệt, bất kể người đó từng ly dị, đã có con riêng… và bạn cảm thấy mình không có cách nào ngừng để ý, quan tâm đến người ta được. Tuy nhiên, hơi tiếc là tình cảm của bạn không nhận được sự hưởng ứng từ đối phương, cho nên nó không thể phát triển từ thích thành yêu, mà chỉ là đơn phương từ phía bạn.

    Có thể thời gian đầu khi mới vào công ty, cô gái ấy đã dao động. Bởi trong lúc cô ấy khó khăn nhất, bạn chính là người đưa tay ra giúp đỡ: dẫn cô ấy đi phá thai, tận tình chăm lo, thậm chí còn cho vay tiền, mua tặng điện thoại, lo chỗ ăn chỗ ở… Với một người phụ nữ từng đổ vỡ, lại trong giai đoạn bầu bí nhạy cảm thì sự xuất hiện đầy ân cần và rộng lượng của bạn giống như ánh sáng le lói cuối đường hầm. Cô ấy đương nhiên sẽ cảm động và muốn dựa vào bạn một cách bản năng nhất. Tuy nhiên cùng với thời gian, sau khi những tổn thương sức khỏe và tinh thần ổn định trở lại, cô ấy nhận ra trong quá trình tiếp xúc với bạn, 2 người không phù hợp, không nên tiến xa hơn. Nhận định này khiến cô ấy chần chừ, lạnh nhạt dần, cuối cùng là tránh mặt bạn.

    Việc bạn chủ động đòi quà thực ra chỉ là hành động vớt vát, giúp trấn an bản thân. Một mặt, đó là cách để bạn thể hiện ra sự bất mãn, cay cú của mình và ngầm thông báo cho đối tượng biết. Mặt khác, bạn nghĩ làm như thế để tạo ra mâu thuẫn, khiến cho hai bên ghét bỏ, dễ quên nhau hơn. Tuy nhiên, đó cũng chỉ là suy nghĩ từ phía bạn. Vì một người chưa yêu thì làm gì có hận, cùng lắm là thấy buồn cười hoặc bực mình. Cũng có thể việc trả lại quà này còn giúp cô ấy thoải mái hơn, bớt cảm giác có lỗi và mắc nợ bạn.

    Tóm lại bạn đã đặt tình cảm nhầm đối tượng, thích một người không có cảm giác với mình. Tính đến thời điểm hiện tại, những việc cần và cả những việc không cần bạn đều đã làm, cho nên bạn không phải làm thêm bất cứ điều gì nữa. Hãy cứ trở về nếp sống, sinh hoạt cũ, làm những gì mình thích, sống theo ý của mình. Điều duy nhất bạn cần lúc này là thời gian, nó sẽ giúp bạn chữa lành vết thương của mối tình 2 tháng. Cuối cùng, khi đã bình tâm, bạn hãy xem đây là một kỷ niệm đẹp, bởi trên thực tế, không phải ai yêu cũng đều được đáp lại. Một người tốt và chân thành rồi sẽ gặp được những điều tốt đẹp trong cuộc sống.
     
  13. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Active Member

    chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi vào làm công ty được gần 2 năm. Cách đây 2 tháng, công ty có tuyển thêm mấy người làm. Tôi phải lòng một em công nhân mới sinh năm 1991. Dẫu biết em đã bỏ chồng nhưng tôi vẫn quan tâm, chia sẻ cùng em. Tôi yêu làn da nâu, màu tóc, dáng đi và giọng hát của em. Khi bắt đầu tán em, tôi nhận cú sốc là mới vào được một tháng, em đã có thai 4 tuần. Nhưng tôi vẫn làm soái ca, đưa em đi phá thai. Đây có lẽ là thời gian hạnh phúc nhất, vì tôi được chăm sóc em khi đang ốm và em cũng đáp lại tôi những câu quan tâm, sẻ chia.

    Nhưng rồi khi khỏe lại, em xa rời vòng tay tôi. Mỗi khi nhớ con, hận chồng em lại đàn đúm bia bọt, rượu chè với đàn ông. Em lên mạng xã hội nhắn tin với nhiều người đàn ông, xưng hô vợ chồng. Tôi xin cho em vào ký túc xá để tiện gặp mặt, vì ở trọ vất vả, mùa hè nóng nực. Vào ký túc rồi, tối hôm trước em còn hẹn tôi ở sân, nhưng hôm sau lại hẹn anh công nhân khác. Tôi thực sự rất đau, hỏi em có yêu tôi không? Em nói cho em thời gian. Nhưng rồi em lạnh nhạt dần, tôi mời đi ăn tối cũng không đi. Bạn bè tôi khuyên nên chấm dứt và tôi đã làm vậy. Thậm chí tôi còn đòi lại chiếc điện thoại đã tặng em và tiền đã cho em vay mượn. Tôi làm vậy để em hận tôi, tôi hận em, có cớ mà quên, nhưng thực sự tôi không quên nổi. Vì làm cùng nhau, mỗi lần thấy em tôi lại đau, những lúc vì công việc giáp mặt nhau tôi lại nhớ... Phải làm sao để tôi có thể quên em đây? Xin chuyên gia và độc giả cho tôi lời khuyên. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Dương

    Chuyên gia tâm lý Vũ Thu Hằng gợi ý:

    Chào bạn Dương,

    Thích một người là cảm giác đặc biệt, bất kể người đó từng ly dị, đã có con riêng… và bạn cảm thấy mình không có cách nào ngừng để ý, quan tâm đến người ta được. Tuy nhiên, hơi tiếc là tình cảm của bạn không nhận được sự hưởng ứng từ đối phương, cho nên nó không thể phát triển từ thích thành yêu, mà chỉ là đơn phương từ phía bạn.

    Có thể thời gian đầu khi mới vào công ty, cô gái ấy đã dao động. Bởi trong lúc cô ấy khó khăn nhất, bạn chính là người đưa tay ra giúp đỡ: dẫn cô ấy đi phá thai, tận tình chăm lo, thậm chí còn cho vay tiền, mua tặng điện thoại, lo chỗ ăn chỗ ở… Với một người phụ nữ từng đổ vỡ, lại trong giai đoạn bầu bí nhạy cảm thì sự xuất hiện đầy ân cần và rộng lượng của bạn giống như ánh sáng le lói cuối đường hầm. Cô ấy đương nhiên sẽ cảm động và muốn dựa vào bạn một cách bản năng nhất. Tuy nhiên cùng với thời gian, sau khi những tổn thương sức khỏe và tinh thần ổn định trở lại, cô ấy nhận ra trong quá trình tiếp xúc với bạn, 2 người không phù hợp, không nên tiến xa hơn. Nhận định này khiến cô ấy chần chừ, lạnh nhạt dần, cuối cùng là tránh mặt bạn.

    Việc bạn chủ động đòi quà thực ra chỉ là hành động vớt vát, giúp trấn an bản thân. Một mặt, đó là cách để bạn thể hiện ra sự bất mãn, cay cú của mình và ngầm thông báo cho đối tượng biết. Mặt khác, bạn nghĩ làm như thế để tạo ra mâu thuẫn, khiến cho hai bên ghét bỏ, dễ quên nhau hơn. Tuy nhiên, đó cũng chỉ là suy nghĩ từ phía bạn. Vì một người chưa yêu thì làm gì có hận, cùng lắm là thấy buồn cười hoặc bực mình. Cũng có thể việc trả lại quà này còn giúp cô ấy thoải mái hơn, bớt cảm giác có lỗi và mắc nợ bạn.

    Tóm lại bạn đã đặt tình cảm nhầm đối tượng, thích một người không có cảm giác với mình. Tính đến thời điểm hiện tại, những việc cần và cả những việc không cần bạn đều đã làm, cho nên bạn không phải làm thêm bất cứ điều gì nữa. Hãy cứ trở về nếp sống, sinh hoạt cũ, làm những gì mình thích, sống theo ý của mình. Điều duy nhất bạn cần lúc này là thời gian, nó sẽ giúp bạn chữa lành vết thương của mối tình 2 tháng. Cuối cùng, khi đã bình tâm, bạn hãy xem đây là một kỷ niệm đẹp, bởi trên thực tế, không phải ai yêu cũng đều được đáp lại. Một người tốt và chân thành rồi sẽ gặp được những điều tốt đẹp trong cuộc sống.
     
  14. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Active Member

    chuyển nhà thành hưng hà nội ôi 31 tuổi, chồng 33 tuổi, lấy nhau gần 4 năm và có một con trai 2 tuổi rưỡi. Chúng tôi ở khu tập thể công ty cách nhà chồng 100km. Chồng tôi là con đầu, dưới anh có em gái đã lập gia đình và xây nhà ở cách nhà bố chồng 4km. Chồng tôi sống hướng ngoại, thích tụ tập bạn bè, nghiện điện thoại. Khi ở nhà, anh không vui chơi cùng vợ con, chỉ nằm xem điện thoại. Tôi dành thời gian rảnh rỗi của mình để nuôi dạy con, cùng chơi với con và giúp con phát triển nhân cách, nhận thức, dẫn con đi chơi, làm người bạn của con. Chồng tôi phóng khoáng về tiền bạc, từng làm ăn thất bại, nay anh không coi trọng việc tiết kiệm tiền để mua đất và luôn đòi hỏi có tiền sinh hoạt riêng, ít đóng góp vào thu nhập chung. Tôi luôn ý thức nuôi dưỡng con đủ đầy về tinh thần và vật chất nên có muốn tiết kiệm để an cư lạc nghiệp. Vì khác biệt trong suy nghĩ, chúng tôi hay cãi vã và anh thường chửi tục, quát to với tôi.

    Mẹ chồng mất khi chúng tôi chưa cưới do bệnh nặng. Bố chồng đi bước nữa nhưng mẹ kế bỏ đi sau một năm chung sống do không chịu được tính gia trưởng của bố chồng. Bố chồng đòi quản lý tiền do mẹ kế làm ra nhưng không bỏ ra một ngàn nào để đi chợ trong suốt thời gian chung sống. Năm Tết đầu tiên sau khi cưới, chúng tôi cãi vã và chồng bóp mũi quát nạt tôi. Lý do cãi nhau là do bố chồng tôi hay rủ bạn về đánh bài, đóng cửa cả ngày. Tôi thấy ngột ngạt và không chấp nhận việc chồng lừa dối tôi là gia đình chồng không đánh bài, vì thế tôi không cùng chồng làm việc nhà. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Hơn nửa năm đó tôi đi làm lương 4 triệu, chồng chưa đi làm. Tết về không có tiền mà bố luôn chửi chồng tôi, bắt chồng tôi bỏ tiền mua sắm Tết. Tôi không cho được cha mẹ đồng nào mà phải gánh trách nhiệm bên chồng, tâm lý thất vọng với gia đình chồng. Tôi khóc lóc đòi ly hôn. Bố chồng bảo chồng tôi đi lấy vợ khác. Ông bảo ông lấy được vợ trẻ thì chồng tôi bỏ con này đi, lấy con khác không khó. Bố chồng bảo tôi ở nhà ông thì phải phục tùng ông và con trai ông, cấm cãi. Sau đó ông đuổi tôi đi. Ngày hôm đó chồng chở tôi về nhà ba mẹ đẻ và anh quay lại nhà ăn Tết với bố. Anh không nói chuyện với tôi lời nào. Cậu dì của chồng tôi khuyên can bố nhưng bố yêu cầu chồng tôi hoặc chọn tôi thì bố từ anh, hoặc bắt tôi đến xin lỗi bố. Bố chồng tôi rất bảo thủ nên cậu dì không khuyên được.

    Cái Tết thứ 3, con trai tôi một tuổi, em gái anh cãi nhau với chồng. Bố chồng tôi yêu cầu cả nhà nói chuyện gia đình. Nguyên nhân sâu xa của việc vợ chồng em cãi nhau là do vợ chồng tôi đi vào nhà bác tôi có việc trong lúc gia đình nhà chồng cũng có việc. Vợ chồng em gái cãi nhau là để đánh động vào tôi do chiều hôm đó đã không ở nhà dọn mâm. Bố chồng chửi tôi và chồng tôi nhiều. Chồng tôi vẫn im lặng. Chỉ có tôi ý kiến này ý kiến nọ nhưng không thể tương quan lực lượng được. Bố chồng tôi nói lời khó nghe và vợ chồng em gái giúp sức thêm. Tôi không căng thẳng vì sợ chồng buồn. Chồng tôi sau đó đòi ly dị để bỏ đi biệt xứ nhưng tôi ngăn cản.

    Tết năm nay, bố chồng bảo trong vài năm nữa sẽ sống chung với vợ chồng tôi vì ông giờ 60 tuổi. Bố chồng bảo cho vợ chồng tôi căn nhà nhưng khi nào ông chết mới cho, đừng nghĩ ông chưa chết mà chiếm đoạt nhà cửa. Việc ông hứa cho đất ông đã nói hơn chục lần rồi, có một điều tôi không bao giờ nghĩ mình cần ai cho gì cả, tôi muốn tự làm tự hưởng và không quỵ lụy ai. Chồng tôi lại không muốn tích cóp mua nhà do tin lời bố.

    Nếu chung sống với bố chồng thì phần đời của lại của tôi hoặc im lặng chịu đựng hoặc ly hôn để giải thoát bản thân và lo cho con. Tôi phải làm sao, mong anh chị cho lời khuyên để cứu vớt cuộc đời. Tôi sợ nhất cảnh nằm ngủ mà trong nhà có mấy người ở lại qua đêm để đánh bài với bố, điều đó ảnh hưởng nhân cách con trai tôi. Tôi sợ mình chắc chắn không im lặng được trước những lời nói độc đoán của bố chồng. Nhưng nếu ly dị, chồng lại điệp khúc bỏ nhà bỏ việc đi xa, tôi muốn sau ly hôn con vẫn được bố mẹ chăm sóc đầy đủ tình cảm
     
  15. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Active Member

    chuyển nhà thành hưng hà nội ôi 31 tuổi, chồng 33 tuổi, lấy nhau gần 4 năm và có một con trai 2 tuổi rưỡi. Chúng tôi ở khu tập thể công ty cách nhà chồng 100km. Chồng tôi là con đầu, dưới anh có em gái đã lập gia đình và xây nhà ở cách nhà bố chồng 4km. Chồng tôi sống hướng ngoại, thích tụ tập bạn bè, nghiện điện thoại. Khi ở nhà, anh không vui chơi cùng vợ con, chỉ nằm xem điện thoại. Tôi dành thời gian rảnh rỗi của mình để nuôi dạy con, cùng chơi với con và giúp con phát triển nhân cách, nhận thức, dẫn con đi chơi, làm người bạn của con. Chồng tôi phóng khoáng về tiền bạc, từng làm ăn thất bại, nay anh không coi trọng việc tiết kiệm tiền để mua đất và luôn đòi hỏi có tiền sinh hoạt riêng, ít đóng góp vào thu nhập chung. Tôi luôn ý thức nuôi dưỡng con đủ đầy về tinh thần và vật chất nên có muốn tiết kiệm để an cư lạc nghiệp. Vì khác biệt trong suy nghĩ, chúng tôi hay cãi vã và anh thường chửi tục, quát to với tôi.

    Mẹ chồng mất khi chúng tôi chưa cưới do bệnh nặng. Bố chồng đi bước nữa nhưng mẹ kế bỏ đi sau một năm chung sống do không chịu được tính gia trưởng của bố chồng. Bố chồng đòi quản lý tiền do mẹ kế làm ra nhưng không bỏ ra một ngàn nào để đi chợ trong suốt thời gian chung sống. Năm Tết đầu tiên sau khi cưới, chúng tôi cãi vã và chồng bóp mũi quát nạt tôi. Lý do cãi nhau là do bố chồng tôi hay rủ bạn về đánh bài, đóng cửa cả ngày. Tôi thấy ngột ngạt và không chấp nhận việc chồng lừa dối tôi là gia đình chồng không đánh bài, vì thế tôi không cùng chồng làm việc nhà. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Hơn nửa năm đó tôi đi làm lương 4 triệu, chồng chưa đi làm. Tết về không có tiền mà bố luôn chửi chồng tôi, bắt chồng tôi bỏ tiền mua sắm Tết. Tôi không cho được cha mẹ đồng nào mà phải gánh trách nhiệm bên chồng, tâm lý thất vọng với gia đình chồng. Tôi khóc lóc đòi ly hôn. Bố chồng bảo chồng tôi đi lấy vợ khác. Ông bảo ông lấy được vợ trẻ thì chồng tôi bỏ con này đi, lấy con khác không khó. Bố chồng bảo tôi ở nhà ông thì phải phục tùng ông và con trai ông, cấm cãi. Sau đó ông đuổi tôi đi. Ngày hôm đó chồng chở tôi về nhà ba mẹ đẻ và anh quay lại nhà ăn Tết với bố. Anh không nói chuyện với tôi lời nào. Cậu dì của chồng tôi khuyên can bố nhưng bố yêu cầu chồng tôi hoặc chọn tôi thì bố từ anh, hoặc bắt tôi đến xin lỗi bố. Bố chồng tôi rất bảo thủ nên cậu dì không khuyên được.

    Cái Tết thứ 3, con trai tôi một tuổi, em gái anh cãi nhau với chồng. Bố chồng tôi yêu cầu cả nhà nói chuyện gia đình. Nguyên nhân sâu xa của việc vợ chồng em cãi nhau là do vợ chồng tôi đi vào nhà bác tôi có việc trong lúc gia đình nhà chồng cũng có việc. Vợ chồng em gái cãi nhau là để đánh động vào tôi do chiều hôm đó đã không ở nhà dọn mâm. Bố chồng chửi tôi và chồng tôi nhiều. Chồng tôi vẫn im lặng. Chỉ có tôi ý kiến này ý kiến nọ nhưng không thể tương quan lực lượng được. Bố chồng tôi nói lời khó nghe và vợ chồng em gái giúp sức thêm. Tôi không căng thẳng vì sợ chồng buồn. Chồng tôi sau đó đòi ly dị để bỏ đi biệt xứ nhưng tôi ngăn cản.

    Tết năm nay, bố chồng bảo trong vài năm nữa sẽ sống chung với vợ chồng tôi vì ông giờ 60 tuổi. Bố chồng bảo cho vợ chồng tôi căn nhà nhưng khi nào ông chết mới cho, đừng nghĩ ông chưa chết mà chiếm đoạt nhà cửa. Việc ông hứa cho đất ông đã nói hơn chục lần rồi, có một điều tôi không bao giờ nghĩ mình cần ai cho gì cả, tôi muốn tự làm tự hưởng và không quỵ lụy ai. Chồng tôi lại không muốn tích cóp mua nhà do tin lời bố.

    Nếu chung sống với bố chồng thì phần đời của lại của tôi hoặc im lặng chịu đựng hoặc ly hôn để giải thoát bản thân và lo cho con. Tôi phải làm sao, mong anh chị cho lời khuyên để cứu vớt cuộc đời. Tôi sợ nhất cảnh nằm ngủ mà trong nhà có mấy người ở lại qua đêm để đánh bài với bố, điều đó ảnh hưởng nhân cách con trai tôi. Tôi sợ mình chắc chắn không im lặng được trước những lời nói độc đoán của bố chồng. Nhưng nếu ly dị, chồng lại điệp khúc bỏ nhà bỏ việc đi xa, tôi muốn sau ly hôn con vẫn được bố mẹ chăm sóc đầy đủ tình cảm
     
  16. thanhhunghn81

    thanhhunghn81 Active Member

    taxi tải thành hưng Tôi 30 tuổi, bạn gái 22 tuổi, chúng tôi yêu nhau được một thời gian. Tôi rất yêu em, muốn sau khi em ra trường sẽ làm đám cưới. Gần đây chúng tôi thường xuyên vào khách sạn với nhau, hai đứa đã làm mọi thứ nhưng nhất quyết em không cho tôi đi quá giới hạn, em nói 4 năm nữa cưới mới được làm chuyện ấy.

    Có điều bạn gái vẫn muốn vào khách sạn với tôi, rất thích được ôm ấp tình cảm. Tôi là đàn ông khỏe mạnh, bình thường, nhu cầu khá cao, nếu cứ như vậy tôi không biết có chịu nổi không, hay có ảnh hưởng gì tới sinh lý của bản thân? Có lần em nói nếu tôi không chịu được thì hãy chia tay. Tôi rất yêu em, không muốn chia tay. Hay em còn giấu tôi điều gì? Mong mọi người chia sẻ cùng tôi. http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  17. thanhhunghn81

    thanhhunghn81 Active Member

    taxi tải thành hưng Tôi 30 tuổi, bạn gái 22 tuổi, chúng tôi yêu nhau được một thời gian. Tôi rất yêu em, muốn sau khi em ra trường sẽ làm đám cưới. Gần đây chúng tôi thường xuyên vào khách sạn với nhau, hai đứa đã làm mọi thứ nhưng nhất quyết em không cho tôi đi quá giới hạn, em nói 4 năm nữa cưới mới được làm chuyện ấy.

    Có điều bạn gái vẫn muốn vào khách sạn với tôi, rất thích được ôm ấp tình cảm. Tôi là đàn ông khỏe mạnh, bình thường, nhu cầu khá cao, nếu cứ như vậy tôi không biết có chịu nổi không, hay có ảnh hưởng gì tới sinh lý của bản thân? Có lần em nói nếu tôi không chịu được thì hãy chia tay. Tôi rất yêu em, không muốn chia tay. Hay em còn giấu tôi điều gì? Mong mọi người chia sẻ cùng tôi. http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  18. thanhhunghn81

    thanhhunghn81 Active Member

    taxi tải thành hưng Tôi 34 tuổi, ly hôn 2 năm và có con trai 5 tuổi. Chúng tôi ly hôn trong êm thấm, không có kịch tính gì, chỉ là có lúc vợ chồng đều say nắng người khác và nhận ra khá vô vị khi tiếp tục đóng kịch với nhau, vì thế trải qua những cuộc nói chuyện thẳng thắn chúng tôi đã chia tay. Không biết người anh yêu có tốt hơn tôi không, còn người tôi yêu thì điều kiện không hơn anh, chỉ là một tính cách khác. Đó là tình cảm "mưa dầm thấm lâu" khi làm việc tiếp xúc nhiều và cùng nhau vượt qua những khó khăn trong công việc. Tôi lúc đó vẫn có cảm xúc với chồng nhưng khi đến công ty lại có cảm xúc với người ấy, chồng cũng cảm thấy tương tự với người kia. Nếu tôi và anh chỉ là tình nhân của hai người mới thì không sao, nhưng để thành vợ chồng với họ thì đây là cảm giác bẽ bàng cho cả hai.

    Chúng tôi chưa ai lập gia đình mới. Sau thời gian tôi quen người ấy thấy không hợp nên cũng chia tay. Thời gian này tôi gặp hai người khác một người 32 tuổi đã ly hôn và có 2 con đang sống với mẹ chúng; còn một người 42 tuổi, chưa có gia đình. Cả 2 người đều có công việc tốt, tính cách đàng hoàng. Tôi thích anh 42 tuổi hơn vì anh còn độc thân, không vướng bận con cái, có điều anh muốn kết hôn và sinh con nhưng tôi không còn muốn những điều này nữa. Anh rất thương con tôi, khi nào đến anh cũng chơi đùa với nó rất lâu, tôi biết mình không thể yêu anh mà không sinh con với anh được. Người 34 tuổi thì cùng ý tưởng với tôi là không cần kết hôn và sinh thêm con, nhưng anh nặng gánh gia đình vì vốn là trụ cột kinh tế, nghĩa là về mặt tình cảm anh còn ràng buộc nhiều thứ. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Lúc này chồng cũ liên lạc và đề nghị hàn gắn. Tôi không ghét anh nhưng tình cảm với anh mong manh, sợ về với anh nhưng vẫn dao động với 2 người hiện tại. Sao tôi không thể chia tay ai một cách kịch tính để có thể ghét bỏ nhau, giải quyết một hướng đi dứt điểm? Tôi giận chính mình vì cứ tạo ra nhiều vướng víu về tình cảm, nó khiến tôi mệt mỏi, suy nghĩ nhiều, yêu rồi không yêu rồi lại yêu. Giờ tôi phải làm sao đây các bạn?
     
  19. thanhhunghn81

    thanhhunghn81 Active Member

    taxi tải thành hưng Tôi 34 tuổi, ly hôn 2 năm và có con trai 5 tuổi. Chúng tôi ly hôn trong êm thấm, không có kịch tính gì, chỉ là có lúc vợ chồng đều say nắng người khác và nhận ra khá vô vị khi tiếp tục đóng kịch với nhau, vì thế trải qua những cuộc nói chuyện thẳng thắn chúng tôi đã chia tay. Không biết người anh yêu có tốt hơn tôi không, còn người tôi yêu thì điều kiện không hơn anh, chỉ là một tính cách khác. Đó là tình cảm "mưa dầm thấm lâu" khi làm việc tiếp xúc nhiều và cùng nhau vượt qua những khó khăn trong công việc. Tôi lúc đó vẫn có cảm xúc với chồng nhưng khi đến công ty lại có cảm xúc với người ấy, chồng cũng cảm thấy tương tự với người kia. Nếu tôi và anh chỉ là tình nhân của hai người mới thì không sao, nhưng để thành vợ chồng với họ thì đây là cảm giác bẽ bàng cho cả hai.

    Chúng tôi chưa ai lập gia đình mới. Sau thời gian tôi quen người ấy thấy không hợp nên cũng chia tay. Thời gian này tôi gặp hai người khác một người 32 tuổi đã ly hôn và có 2 con đang sống với mẹ chúng; còn một người 42 tuổi, chưa có gia đình. Cả 2 người đều có công việc tốt, tính cách đàng hoàng. Tôi thích anh 42 tuổi hơn vì anh còn độc thân, không vướng bận con cái, có điều anh muốn kết hôn và sinh con nhưng tôi không còn muốn những điều này nữa. Anh rất thương con tôi, khi nào đến anh cũng chơi đùa với nó rất lâu, tôi biết mình không thể yêu anh mà không sinh con với anh được. Người 34 tuổi thì cùng ý tưởng với tôi là không cần kết hôn và sinh thêm con, nhưng anh nặng gánh gia đình vì vốn là trụ cột kinh tế, nghĩa là về mặt tình cảm anh còn ràng buộc nhiều thứ. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Lúc này chồng cũ liên lạc và đề nghị hàn gắn. Tôi không ghét anh nhưng tình cảm với anh mong manh, sợ về với anh nhưng vẫn dao động với 2 người hiện tại. Sao tôi không thể chia tay ai một cách kịch tính để có thể ghét bỏ nhau, giải quyết một hướng đi dứt điểm? Tôi giận chính mình vì cứ tạo ra nhiều vướng víu về tình cảm, nó khiến tôi mệt mỏi, suy nghĩ nhiều, yêu rồi không yêu rồi lại yêu. Giờ tôi phải làm sao đây các bạn?
     
  20. thanhhunghn81

    thanhhunghn81 Active Member

    taxi tải thành hưng Chúng tôi đã trải qua 10 năm trong hôn nhân, có một trai một gái, chúng đều thương bố mẹ. Vấn đề là ở tôi, tôi muốn buông bỏ mọi thứ. Trong cuộc hôn nhân này tôi đã cố gắng để giữ gia đình vì con. Tôi định chia tay vợ 2-3 lần trong suốt 10 năm qua cũng bởi cô ấy xúc phạm, không tôn trọng tôi và gia đình. Cách cô ấy đối xử với gia đình chồng cũng bình thường. Tôi và vợ đều xuất thân nghèo khó, lên Hà Nội học đại học và làm việc rồi ở lại đây, dù vậy chúng tôi khác nhau về nền tảng và quan điểm, cả cách dạy con... Tôi đã hy vọng vợ mình vì tình yêu, vì chồng mà thay đổi tính nóng nảy, hung dữ, thế nhưng tôi đã lầm, tính tình thật không thể thay đổi nếu người đó không ngộ ra.

    Sống với vợ lúc nào tôi cũng thấy căng thẳng, mệt mỏi về tài chính, tiền của tôi vợ giữ hết, không có một thú vui nào cho riêng mình vì không có thời gian và không có tiền. Tiền vợ phát mỗi tháng vài triệu dù tôi là trụ cột gia đình về thu nhập, cũng mua được căn nhà ở Hà Nội, thu nhập giờ tầm 30 triệu mỗi tháng, thu nhập của vợ tầm 5-7 triệu/tháng. Về tình cảm tôi luôn u uất và không thể hiện mình được. Tôi là người sống tình cảm và mong muốn một cuộc sống vợ chồng hòa hợp và đồng điệu, cuộc sống tình dục cũng bắt đầu lệch lạc, vợ gần như không có nhu cầu mặc dù chỉ cách nhau có 3 tuổi. Tôi không phải dạng đàn ông tìm thú vui bên ngoài khi chán vợ. Bạn bè bảo tôi là dạng rất nguy hiểm, chúng tôi "bóc bánh trả tiền" xong là xong, hoặc cặp con bồ, chán rồi thôi. Tôi thấy mình đúng vậy, chắc tôi sống nghiêm túc quá chăng? Tôi cũng hạn chế các cuộc họp mặt bạn bè vào cuối tuần để chơi với con, hay chỉ để ở nhà. Tôi cũng muốn làm cho gia đình mình nhiều thứ nhưng cuộc sống tự lập, hai bên không giúp đỡ được nên lúc nào cũng túng thiếu, nợ nần ngân hàng. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Lúc này tôi không muốn gắn bó với vợ thêm nữa, không muốn sống thật lòng, sợ một ngày nào đó tôi sẽ ngoại tình, sẽ xúc phạm hay làm tổn thương vợ. Khi không còn thương yêu thì không thấy xót xa, chỉ còn tình nghĩa, có điều tôi đang kẹt vì hai đứa con của mình. Cha mẹ ly hôn thì con tôi sẽ sống với mẹ nó, tôi không muốn chia cắt 2 đứa, một là tôi sẽ nuôi, hai là vợ tôi nuôi. Nếu con sống với vợ sẽ bị nhiễm bởi tính cách cô ấy, quát tháo, ồn ào và bị tiêm nhiễm bởi suy nghĩ tiêu cực, những câu nói cay nghiệt. Tôi giành quyền nuôi con thì quá tàn nhẫn với cô ấy.

    Tôi đang ngoại tình tư tưởng bởi những người phụ nữ dịu dàng, ngọt ngào và hiểu biết mà tôi tiếp xúc trong công việc. Tôi không có ý định tấn công, tiến tới với ai trong số họ vì họ đều có gia đình, là người vợ tốt, có những người chồng tốt. Giờ tôi bắt đầu đến ngưỡng quan tâm đến người phụ nữ khác và đang thích một người. Tôi sợ đến ngày mình trở nên căm ghét vợ hoặc vợ cũng đối xử với tôi như vậy, vì khi sống không có tình yêu chắc chắn sẽ làm người khác buồn hoặc xúc phạm nhau. Tôi đã nói hết mọi điều với vợ, vợ cũng níu kéo nhưng giờ gần như không đổi và tôi cũng không thể tiếp tục được nữa. Mong mọi người cho tôi lời khuyên.
     

Chia sẻ trang này