Dịch Vụ Nguyên nhân rớt visa Nhật - Dvụ tư vấn visa quận 1

Thảo luận trong 'Dịch Vụ - Giải Trí - Du Lịch' bắt đầu bởi Thailandhouse, 6/11/18.

cho thue nha tan binh
  1. Thailandhouse

    Thailandhouse Member

    Bạn muốn đến du lịch Nhật, đã apply đầy đủ hồ sơ visa nhưng vẫn rớt visa du lịch Nhật mà không hiểu nguyên nhân gì. Hãy cũng Vinavisa – Công ty dịch vụ xin visa Nhật tại Đà Nẵng điểm lại những nguyên nhân rớt visa Nhật sau đây:

    Đối tượng đã từng rớt visa du lịch Nhật cần phải làm gì?
    1. Tìm ra nguyên nhân mình rớt visa du lịch Nhật
    – Xem xét lại bạn có thuộc vào một trong những đối tượng nằm trong Backlist của Nhật không.

    – Những người từng xuất khẩu lao động sang Nhật

    Đối với những đối tượng đã từng xuất khẩu lao động sang Nhật làm việc thì dường như việc xin visa Nhật sẽ trở nên khó khăn hơn rất nhiều. Vì chính phủ Nhật lo sợ rằng những người này sẽ dùng visa du lịch/thăm thân/ công tác Nhật để được vào đất nước này và tiếp tục làm việc bất hợp pháp một lần nữa. Và điều này là trái phép vì sai với mục đích nhập cảnh ban đầu.

    – Những người nằm trong vùng blacklist ở khu vực Bắc Trung Bộ, đặc biệt là Nghệ An và Hà Tĩnh

    Tại sao những công dân ở khu vực này lại khó xin visa đi Nhật? Vì trước đây, Nghệ An và Hà Tĩnh là 2 tỉnh của Việt Nam bị Đại Sứ Quán khoanh vùng có nhiều người nhập cảnh sang Nhật để lưu trú và làm việc trái phép nhiều nhất. Vì điều đó, sau này những nhân viên của phòng lãnh sự rất ái ngại khi xét duyệt cho các đương đơn mang hộ khẩu ở đây, xin visa cho những người ở đây là một điều cực kỳ rất khó.

    [​IMG]

    Rớt visa Nhật do phỏng vấn

    Khi nộp hồ sơ xin các loại visa Nhật bạn phải trả qua giai đoạn phỏng vấn cực gắt gao của nhân viên Đại Sứ Quán, vào phòng phỏng vấn và trả lời các câu hỏi từ Đại Sứ Quán, bạn phải thật bình tĩnh, trả lời thành thật nhất. Sẵn sàng đưa ra bằng chứng chứng minh câu trả lời của bạn là thật.

    – Những người bị trục xuất khỏi Nhật Bản

    Với điều kiện này rớt visa Nhật Bản thì quá dễ hiểu, không chỉ là Nhật Bản mà tất cả các nước khác trên thế giới, nếu vì một lí do nào đó bạn bị trục xuất khỏi đất nước khác thì sẽ không có cơ hội lần thứ 2 quay trở lại đó. Vì đó chính là hồ sơ lịch sử du lịch không tốt mà bạn tạo ra cho chính bản thân mình.

    – Không có công việc ổn định và không có BHXH, BHYT

    Đây là điều kiện cơ bản mà bạn bắt buộc phải đáp ứng ngay từ khi có dự định sang Nhật. Có công việc chính là sự ràng buộc bạn sẽ quay trở về Việt Nam, và có công việc bạn sẽ chứng minh được thu nhập, và mức thu nhập này sẽ giúp các viên chức lãnh sự xem bạn có đủ khả năng chi trả khi bạn ở trên đất nước họ không.

    – Những lí do liên quan về thông tin cá nhân, giấy tờ, hồ sơ

    + Không cung cấp thiết giấy tờ theo yêu cầu ĐSQ

    + Cung cấp giấy tờ giả mạo thông tin cá nhân

    + Thông tin trong hồ sơ visa hoặc lời nói của bạn trong buổi phỏng vấn không đủ sức thuyết phục hoặc tạo niềm tin không đủ đối với các vị lãnh sự quán.

    + Chưa từng đi du lịch ở nước nào…

    + Không nói rõ lịch trình và chưa xác nhận booking vé may bay khứ hồi, phòng khách sạn.

    Trên đây là những nguyên nhân cơ bản khiến bạn rớt visa mà không ngời tới, ngoài ra còn hàng tá nguyên nhân rớt do vấn đề khai thông tin trên hồ sơ. Để tiết kiệm thời giao đi lại làm hồ sơ hoặc quan trọng hơn là tránh gặp phải những rắc rối về việc hồ sơ thiếu thông tin, không biết cách khai thông tin ảnh hưởng đến kết quả visa bạn nên tìm một công ty dịch vụ visa uy tín để hỗ trợ bạn các vấn đề visa. VINAVISA – Công ty hỗ trợ xin visa Nhật tại Đà Nẵng hân hạnh là đối tác hỗ trợ bạn tốt nhất.
    1. Nộp lại hồ sơ xin visa du lịch Nhật
    Sau khi tìm ra nguyên nhân rớt visa Nhật bạn có thể bổ sung những điểm thiếu sót, khắc phục những lỗi sai… và nộp hồ sơ lần 2.

    Đối với khách hàng đã có visa Nhật nhưng thời hạn visa Nhật đã hết hoặc không đủ điều kiện để nhập cảnh chúng tôi còn hỗ trợ xin cấp mới lại visa. Liên hệ Điện Thoại: 02363 613 366 – Hotline: 0899 31 33 66 để được tư vấn và hỗ trợ sớm nhất!
     
  2. taxitai82

    taxitai82 Active Member

    chuyển nhà thành hưng Mùa đông của Hà Nội vẫn là một mùa đông lạnh với Lệ Thủy. Đứa bé đã quá lớn và bác sĩ khuyên cô không nên bỏ nó. Cô chỉ biết khóc. Cứ như gánh nặng thanh xuân để lại, cô nên làm gì lúc này, với đứa bé và với tương lai của chính mình?

    Gia Khải xếp lại vài thứ cho căn phòng tân hôn. Anh phát hiện ra cuốn sổ cũ bị giấu ở giữa khe của giá sách. Anh mở nó ra và đọc.

    “Đến giờ mình vẫn chưa tin được rằng mình đã có thai, mình đúng là một đứa tệ hại, cả ngàn lần muốn bỏ mà cuối cùng lại chẳng đủ can đảm để bỏ đứa bé.

    Gọi tạm con là Min, mẹ sẽ nói chuyện với con bằng những suy nghĩ viết ra trên giấy...cho đến ngày mẹ đủ can đảm để đón nhận con như một điều tuyệt vời của cuộc đời.

    Min được một tháng mẹ phát hiện ra cha con đã đính hôn từ rất lâu rồi. Giá mẹ không chạm vào chiếc laptop đầy kỉ niệm của họ, thì có lẽ, mẹ vẫn có thêm một chút thời gian hạnh phúc nữa bên cạnh cha của con mà không phải bận lòng lo sợ rằng một ngày nào đó, khi cô ấy trở về, mẹ và cha con sẽ trở thành người dưng một cách đột ngột.
    Có lẽ cha con yêu cô ấy rất nhiều Min ạ, mẹ chưa từng nhận được một nụ cười rạng rỡ đến vậy từ cha con, nhưng cô ấy có tất cả. Ngày đầu bước vào căn phòng này, mẹ rất ngạc nhiên vì tủ quần áo có quá nhiều bộ đồ sang trọng còn chưa giật mác. Hóa ra là cha con đã mua để đợi cô ấy về mặc chúng. Thật tệ hại làm sao khi mẹ đã thử hết chúng trong hạnh phúc. Cuối cùng, ngay cả những món đồ nhỏ nhất cũng không thuộc về mẹ.

    Chiếc nịt bụng này có lẽ khiến con đau nhiều lắm, mẹ xin lỗi nhưng có những chuyện chỉ mình mẹ biết thì tốt hơn, mẹ không muốn dùng con làm công cụ để trói buộc cha con, mẹ xin lỗi nhưng con chịu đựng thêm vài ngày nữa nhé, dù sao mẹ cũng sắp phải rời nơi này …”

    Khải phóng xe tới căn nhà mà anh mua cho Lệ Thủy. Đèn vẫn còn sáng. Anh lấy điện thoại gửi đi cho cô một dòng tin nhắn.

    “Em ra ngoài cổng đi, anh muốn gặp em một lát.”

    Không gian lặng im, không có hồi âm nào từ chiếc điện thoại. Anh vẫn ngồi im trong xe, anh không muốn quay trở về khi chưa gặp được cô.

    Lệ Thủy tỉnh giấc, cô mở mắt với điện thoại. Hai tiếng trước tin nhắn của anh gửi đến. Cô bật dậy, mặc chút đồ rồi ra ngoài. Thật may, anh vẫn ở đây - cô thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy chiếc Mẹc trắng quen thuộc đỗ ngay trước cổng. Cô mở cửa xe, ngồi cùng hàng ghế với anh.

    Gia Khải nhìn cô rất cẩn thận, ánh nhìn ấy khiến cô không quen, vì trước đó cô chưa từng nhận được một ánh nhìn như vậy.

    Anh chạm vào chiếc váy xòe rộng của cô. Cô vội đẩy tay anh ra:

    - Anh định làm gì vậy. Hôm nay là ngày dạm ngõ của anh với cô ấy mà, sao anh lại ở đây?

    Phải, dù rời xa anh, bận rộn hơn khi phải kiếm việc làm để có thêm chút tiền trước khi nằm ổ, nhưng những ngày qua, cô chưa hề bỏ qua bất kỳ một thông tin gì về anh. Cô vẫn hay lẻn vào Facebook của anh những lúc đêm muộn không ngủ được, đọc rất kỹ những dòng tin nhắn mà Tuệ Minh gửi cho anh.

    Gia Khải bỏ qua hết những câu nói của Lệ Thủy. Anh khẽ kéo chiếc váy xoè của cô lên.. từ từ... chậm rãi...một dải vải đen siết chặt quanh bụng của cô ấy và có thêm một chút máu đang dần chảy xuống đùi cô.

    - Đứa bé này là con của anh sao?

    - Đứa bé nào vậy, chỉ là em không muốn cho anh thấy bộ dạng phát tướng vì béo của mình thôi mà.

    Lệ Thủy lảng tránh câu hỏi của anh. Cô biết anh sẽ không tin những lời cô đang nói, nhưng thừa nhận thì chắc chắn cô sẽ không nói với anh.

    - Sao không nói cho anh biết.

    - Nói cho anh biết ư. Anh liệu có chịu rời bỏ cô ấy và chấp nhận em. Phải là con của anh, nhưng em cũng đã cố gắng hết sức rồi, em biết làm gì được cơ chứ. Em đã từng muốn bỏ nó, nó không nên đến bên em vào lúc này. Đến cuối cùng anh vẫn là chồng của người khác, chỉ có đứa bé này thuộc về em. Anh về làm đám cưới cùng cô ấy đi. Đám cưới ấy không thể thiếu chú rể được.

    - Còn con của em có thể thiếu cha, ý em là vậy sao, ít nhất em cũng phải nói cho anh biết chứ…

    - Vậy giờ anh biết rồi anh làm gì để bù đắp đây. Sao anh có thể trách móc em vì không nói cho biết trong khi bản thân anh thì chưa từng một lần đón nhận em đúng nghĩa. Anh quá yêu cô ấy, anh quá ích kỷ với em. Anh cư xử như thể anh cũng có tình cảm với em mà hóa ra mãi sau em mới biết vì anh từng tổn thương khi cô ấy rời đi nên anh mới dành hết những sự quan tâm đó cho em.

    Anh luôn nghĩ em là cô ấy, nhưng không, mãi mãi không phải, em sao có thể là người phụ nữ anh yêu. Anh về đi, về làm đám cưới cùng cô ấy, sống cho tốt vào, đừng tìm em nữa, em không cần anh phải có trách nhiệm.

    - Em không cần gì từ anh?

    - À, có đấy, cho em thêm tiền đi em cần tiền để mua thêm chút đồ cho đứa bé. Em sắp tiêu hết khoản tiền tiết kiệm mà ngày trước anh cho rồi.

    - Em vẫn chỉ là đồ đàn bà thèm khát những thứ không thuộc về mình.

    - Phải rồi, em là như vậy, anh thật tức cười quá. Anh mong chờ gì ở em chứ.

    - Anh cũng không biết mình mong chờ gì từ em mà đến đây…

    Đêm đông ấy, trời đột ngột mưa giao mùa. Cô ngã xuống giữa những dòng nước xối xả. Máu cứ thế tứa ra pha lẫn vào nước mà tan ra. Gia Khải thấy cô ngã, nhưng anh vẫn như mọi khi, không hề bước đến và nâng cô dậy. Lệ Thủy quá mạnh mẽ. Nếu lúc ấy cô nói rằng muốn giữ anh, có lẽ, anh sẽ ở lại cùng cô.
    ***
    Mùi không gian của bệnh viện không khó để nhận ra. Và trong bầu không khí xám xịt ấy, người đàn ông cũ, anh ta vẫn nắm chặt tay cô như ngày xưa đã từng.

    - Em tỉnh rồi sao, đừng cử động mạnh quá, em đang bị suy nhược cơ thể.

    - Em ở đây bao lâu rồi anh.

    - Hai ngày. Em hôn mê hai ngày rồi. Thật may vì em đã tỉnh lại. Từ nay đừng lo nghĩ nữa, em phải sống vì đứa bé.

    Cô không nói gì lẳng lặng nhắm mắt lại. Ít ra cũng có người luôn mong cô sống thật tốt. Ít ra thì cô cũng không phải là đứa trẻ cô đơn. Mấy ngày sau cô dần hồi phục. Khuôn mặt cũng bớt hơn những phiền muội mỗi ngày.

    - Anh không đi làm sao, lúc nào em mở mắt cũng thấy anh bên cạnh. - Cô khẽ hỏi Vũ khi thấy anh loay hoay sắp cháo ra bát.

    - Ừm có chứ em. Đợi em ăn xong rồi anh đi.

    - Anh vẫn tốt với em quá.

    - Em định làm gì với đứa bé.

    - Em sẽ sinh nó ra, và trở thành một người mẹ tốt. taxi tải thành hưng
     
  3. taxitai82

    taxitai82 Active Member

    chuyển nhà thành hưng Mùa đông của Hà Nội vẫn là một mùa đông lạnh với Lệ Thủy. Đứa bé đã quá lớn và bác sĩ khuyên cô không nên bỏ nó. Cô chỉ biết khóc. Cứ như gánh nặng thanh xuân để lại, cô nên làm gì lúc này, với đứa bé và với tương lai của chính mình?

    Gia Khải xếp lại vài thứ cho căn phòng tân hôn. Anh phát hiện ra cuốn sổ cũ bị giấu ở giữa khe của giá sách. Anh mở nó ra và đọc.

    “Đến giờ mình vẫn chưa tin được rằng mình đã có thai, mình đúng là một đứa tệ hại, cả ngàn lần muốn bỏ mà cuối cùng lại chẳng đủ can đảm để bỏ đứa bé.

    Gọi tạm con là Min, mẹ sẽ nói chuyện với con bằng những suy nghĩ viết ra trên giấy...cho đến ngày mẹ đủ can đảm để đón nhận con như một điều tuyệt vời của cuộc đời.

    Min được một tháng mẹ phát hiện ra cha con đã đính hôn từ rất lâu rồi. Giá mẹ không chạm vào chiếc laptop đầy kỉ niệm của họ, thì có lẽ, mẹ vẫn có thêm một chút thời gian hạnh phúc nữa bên cạnh cha của con mà không phải bận lòng lo sợ rằng một ngày nào đó, khi cô ấy trở về, mẹ và cha con sẽ trở thành người dưng một cách đột ngột.
    Có lẽ cha con yêu cô ấy rất nhiều Min ạ, mẹ chưa từng nhận được một nụ cười rạng rỡ đến vậy từ cha con, nhưng cô ấy có tất cả. Ngày đầu bước vào căn phòng này, mẹ rất ngạc nhiên vì tủ quần áo có quá nhiều bộ đồ sang trọng còn chưa giật mác. Hóa ra là cha con đã mua để đợi cô ấy về mặc chúng. Thật tệ hại làm sao khi mẹ đã thử hết chúng trong hạnh phúc. Cuối cùng, ngay cả những món đồ nhỏ nhất cũng không thuộc về mẹ.

    Chiếc nịt bụng này có lẽ khiến con đau nhiều lắm, mẹ xin lỗi nhưng có những chuyện chỉ mình mẹ biết thì tốt hơn, mẹ không muốn dùng con làm công cụ để trói buộc cha con, mẹ xin lỗi nhưng con chịu đựng thêm vài ngày nữa nhé, dù sao mẹ cũng sắp phải rời nơi này …”

    Khải phóng xe tới căn nhà mà anh mua cho Lệ Thủy. Đèn vẫn còn sáng. Anh lấy điện thoại gửi đi cho cô một dòng tin nhắn.

    “Em ra ngoài cổng đi, anh muốn gặp em một lát.”

    Không gian lặng im, không có hồi âm nào từ chiếc điện thoại. Anh vẫn ngồi im trong xe, anh không muốn quay trở về khi chưa gặp được cô.

    Lệ Thủy tỉnh giấc, cô mở mắt với điện thoại. Hai tiếng trước tin nhắn của anh gửi đến. Cô bật dậy, mặc chút đồ rồi ra ngoài. Thật may, anh vẫn ở đây - cô thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy chiếc Mẹc trắng quen thuộc đỗ ngay trước cổng. Cô mở cửa xe, ngồi cùng hàng ghế với anh.

    Gia Khải nhìn cô rất cẩn thận, ánh nhìn ấy khiến cô không quen, vì trước đó cô chưa từng nhận được một ánh nhìn như vậy.

    Anh chạm vào chiếc váy xòe rộng của cô. Cô vội đẩy tay anh ra:

    - Anh định làm gì vậy. Hôm nay là ngày dạm ngõ của anh với cô ấy mà, sao anh lại ở đây?

    Phải, dù rời xa anh, bận rộn hơn khi phải kiếm việc làm để có thêm chút tiền trước khi nằm ổ, nhưng những ngày qua, cô chưa hề bỏ qua bất kỳ một thông tin gì về anh. Cô vẫn hay lẻn vào Facebook của anh những lúc đêm muộn không ngủ được, đọc rất kỹ những dòng tin nhắn mà Tuệ Minh gửi cho anh.

    Gia Khải bỏ qua hết những câu nói của Lệ Thủy. Anh khẽ kéo chiếc váy xoè của cô lên.. từ từ... chậm rãi...một dải vải đen siết chặt quanh bụng của cô ấy và có thêm một chút máu đang dần chảy xuống đùi cô.

    - Đứa bé này là con của anh sao?

    - Đứa bé nào vậy, chỉ là em không muốn cho anh thấy bộ dạng phát tướng vì béo của mình thôi mà.

    Lệ Thủy lảng tránh câu hỏi của anh. Cô biết anh sẽ không tin những lời cô đang nói, nhưng thừa nhận thì chắc chắn cô sẽ không nói với anh.

    - Sao không nói cho anh biết.

    - Nói cho anh biết ư. Anh liệu có chịu rời bỏ cô ấy và chấp nhận em. Phải là con của anh, nhưng em cũng đã cố gắng hết sức rồi, em biết làm gì được cơ chứ. Em đã từng muốn bỏ nó, nó không nên đến bên em vào lúc này. Đến cuối cùng anh vẫn là chồng của người khác, chỉ có đứa bé này thuộc về em. Anh về làm đám cưới cùng cô ấy đi. Đám cưới ấy không thể thiếu chú rể được.

    - Còn con của em có thể thiếu cha, ý em là vậy sao, ít nhất em cũng phải nói cho anh biết chứ…

    - Vậy giờ anh biết rồi anh làm gì để bù đắp đây. Sao anh có thể trách móc em vì không nói cho biết trong khi bản thân anh thì chưa từng một lần đón nhận em đúng nghĩa. Anh quá yêu cô ấy, anh quá ích kỷ với em. Anh cư xử như thể anh cũng có tình cảm với em mà hóa ra mãi sau em mới biết vì anh từng tổn thương khi cô ấy rời đi nên anh mới dành hết những sự quan tâm đó cho em.

    Anh luôn nghĩ em là cô ấy, nhưng không, mãi mãi không phải, em sao có thể là người phụ nữ anh yêu. Anh về đi, về làm đám cưới cùng cô ấy, sống cho tốt vào, đừng tìm em nữa, em không cần anh phải có trách nhiệm.

    - Em không cần gì từ anh?

    - À, có đấy, cho em thêm tiền đi em cần tiền để mua thêm chút đồ cho đứa bé. Em sắp tiêu hết khoản tiền tiết kiệm mà ngày trước anh cho rồi.

    - Em vẫn chỉ là đồ đàn bà thèm khát những thứ không thuộc về mình.

    - Phải rồi, em là như vậy, anh thật tức cười quá. Anh mong chờ gì ở em chứ.

    - Anh cũng không biết mình mong chờ gì từ em mà đến đây…

    Đêm đông ấy, trời đột ngột mưa giao mùa. Cô ngã xuống giữa những dòng nước xối xả. Máu cứ thế tứa ra pha lẫn vào nước mà tan ra. Gia Khải thấy cô ngã, nhưng anh vẫn như mọi khi, không hề bước đến và nâng cô dậy. Lệ Thủy quá mạnh mẽ. Nếu lúc ấy cô nói rằng muốn giữ anh, có lẽ, anh sẽ ở lại cùng cô.
    ***
    Mùi không gian của bệnh viện không khó để nhận ra. Và trong bầu không khí xám xịt ấy, người đàn ông cũ, anh ta vẫn nắm chặt tay cô như ngày xưa đã từng.

    - Em tỉnh rồi sao, đừng cử động mạnh quá, em đang bị suy nhược cơ thể.

    - Em ở đây bao lâu rồi anh.

    - Hai ngày. Em hôn mê hai ngày rồi. Thật may vì em đã tỉnh lại. Từ nay đừng lo nghĩ nữa, em phải sống vì đứa bé.

    Cô không nói gì lẳng lặng nhắm mắt lại. Ít ra cũng có người luôn mong cô sống thật tốt. Ít ra thì cô cũng không phải là đứa trẻ cô đơn. Mấy ngày sau cô dần hồi phục. Khuôn mặt cũng bớt hơn những phiền muội mỗi ngày.

    - Anh không đi làm sao, lúc nào em mở mắt cũng thấy anh bên cạnh. - Cô khẽ hỏi Vũ khi thấy anh loay hoay sắp cháo ra bát.

    - Ừm có chứ em. Đợi em ăn xong rồi anh đi.

    - Anh vẫn tốt với em quá.

    - Em định làm gì với đứa bé.

    - Em sẽ sinh nó ra, và trở thành một người mẹ tốt. taxi tải thành hưng
     
  4. nmai3

    nmai3 Active Member

    chuyển nhà thành hưng Thi trượt đại học tôi đành ở nhà làm ruộng với bố mẹ, cuộc sống yên bình trôi qua được hai năm thì có một doanh nghiệp ở tận trong Sài Gòn về quê tuyển công nhân cho khu chế xuất.

    Không bỏ lỡ dịp may tự lập tôi xin bố mẹ cho tôi vào thành phố thực hiện giấc mơ đổi đời. Bố mẹ vui vẻ ủng hộ tôi vì bố mẹ còn khoẻ, công việc nhà nông đủ để bố mẹ sống dư dả, vả lại chị gái tôi lấy chồng làng bên nên dù tôi có đi làm xa thì ở nhà đã có chị sớm hôm gần gũi, đỡ đần bố mẹ.

    Sau thời gian được đào tạo nghề, lớp thanh niên đến từ khắp nơi trong đó có tôi đã trở thành công nhân của xí nghiệp giày da xuất khẩu. Xí nghiệp không có đất làm nhà cho công nhân nên chúng tôi phải đi thuê trọ ở ngoài, để tiết kiệm tiền tôi, Tuấn và Hưng là 3 đứa cùng quê thuê chung một phòng ngủ còn ăn uống thì đã có cơm bình dân ngay đầu ngõ.

    Chúng tôi làm theo ca kíp nên phòng trọ hiếm khi đủ mặt cả ba người, tuy vậy mỗi khi chủ nhật trùng ngày nghỉ chúng tôi lại tổ chức bữa ăn trưa với mấy món quê cho đỡ nhớ nhà. Tôi, Tuấn và Hưng gắn bó với nhau được 3 năm thì Tuấn yêu và lấy một cô gái Sài gòn, còn Hưng thi đỗ vào một trường đại học mở nên phòng trọ chỉ còn lại mình tôi.

    Tôi cũng có ý chờ một người bạn mới vào trọ cùng cho đỡ vào ra thui thủi một mình, nhưng cả năm mà chẳng có ai, thành ra dần dần tôi cũng quen, rồi lại thấy ở một mình tự do, thoải mái hơn, muốn ăn thì ăn, muốn ngủ thì ngủ mà chẳng phụ thuộc, phiền luỵ gì đến ai.

    Rượu bia, thuốc lá không phải món tôi ưa thích, mục đích là vào Sài Gòn để kiếm tiền nuôi thân rồi tích luỹ kinh tế may ra đổi đời nên tôi chăm chỉ hết sức trong công việc.

    Ngoài giờ làm chính, tôi còn tranh thủ tăng ca khi xí nghiệp cần, số tiền tôi dành dụm được cũng ra tấm ra món sau gần 6 năm trụ lại chốn thị thành. Một năm hai lần về quê thăm bố mẹ, thăm chị gái, toii có quà cáp chút đỉnh thì bố mẹ, chị gái nhận chứ biếu tiền dứt khoát mọi người từ chối với lí do tôi cứ giữ lấy để còn lo chuyện vợ con.

    Biết bố mẹ mong tôi sớm xây dựng gia đình nhưng nhìn cảnh mấy đứa bạn cùng lứa vợ con bìu ríu, nhiều đứa làm cật lực mà bữa sáng lo bữa tối đến hụt hơi nên tôi khất với bố mẹ cho tôi thư thư một thời gian nữa để thật đủ đầy về kinh tế tôi sẽ lấy vợ cho bố mẹ yên lòng.

    Thế nhưng lời hứa của tôi không bao giờ trở thành hiện thực được bởi tôi đã tự huỷ hoại tương lai của mình khi tôi mắc HIV chỉ sau lần duy nhất quan hệ với cô gái lạ mà tôi tự nguyện đưa cô ấy về phòng trọ của mình.

    Đó là một buổi tối cách đây hai năm, tôi tham dự một tiệc sinh nhật của bạn cùng công ty tại quán karaoke, có chút men rượu làm nền, lại được cô gái trẻ son phấn thơm nức, váy áo mỏng tang khêu gợi kề bên, tôi không sao giữ nổi mình, để rồi tôi và cô gái lạ có một đêm "vui vẻ" trọn vẹn.

    Tôi đã trả công sòng phẳng cho cô ta và cho đến nay tôi chưa bao giờ gặp lại người tình một đêm của tôi lần nào nữa. Cũng từ lần quan hệ đó, tôi chưa bao giờ lặp lại. Thế nhưng trong lần kiểm tra sức khoẻ định kì gần đây của công ty, kết quả xét nghiệm máu cho thấy tôi dương tính với HIV.

    Nhận kết quả động trời ấy, tôi thấy tối sầm trước mắt. Xí nghiệp vẫn cho tôi làm việc nhưng với căn bệnh của mình tôi tự thấy xấu hổ, tự thấy cuộc sống của mình có khoảng cách với mọi người. Làm sao để bố mẹ, chị gái tôi ở quê khỏi sốc khi biết tình cảnh thật của tôi lúc này? Có là quá muộn để tôi làm lại cuộc đời? taxi tải thành hưng
     
  5. nmai3

    nmai3 Active Member

    chuyển nhà thành hưng Năm 2015, lúc xây nhà, anh Mạnh, 42 tuổi ngụ ở Bình Chánh, TP HCM quyết định làm bể bơi trên mái nhà, vừa mục đích chống nóng cho căn phòng ở tầng 4 - chính là phòng làm việc của anh, vừa để thoải mái bơi lội mà không phải đi ra ngoài. Để làm thêm cái bể bơi rộng 36m2, sâu từ 0,7 - 1,4m này, anh phải bỏ thêm 400 triệu nữa, trong khi nếu chỉ xây ngôi nhà 4 tầng trên miếng đất có diện tích 70m2, anh chỉ tốn khoảng 1,7 tỷ đồng để hoàn thiện cơ bản.

    Thời gian đầu mới có bể bơi, cả nhà anh Mạnh đều rất thích. Đợt đó đúng dịp nghỉ hè của bọn trẻ nên sáng nào anh cũng cùng hai con bơi. Hết kỳ nghỉ, các con đi học trở lại, sáng tất bật chuẩn bị để kịp giờ học, tối lại đi học thêm, chúng gần như không còn thời gian xuống nước, anh Mạnh cũng lười theo.

    Dần dần, bể bơi chỉ được sử dụng vào dịp cuối tuần. Tuy nhiên, không phải tuần nào gia đình anh cũng ở nhà, lúc thì đi ăn tiệc nhà bạn bè, hôm thì về quê, lần lại đi du lịch. Dù vậy, mỗi tháng, anh vẫn phải trả 15 triệu để thuê dịch vụ làm vệ sinh bể bơi trọn gói. Hàng tuần, công ty dịch vụ sẽ cho người đến hút bụi bẩn, vớt rác trên mặt hồ, cọ rửa vệ sinh, sục khí clo làm sạch.

    "Có một tháng chúng tôi tạm ngưng dịch vụ vệ sinh. Chỉ sau nửa tháng, rong rêu xuất hiện, bụi, rác đọng lại, trông cái bể bơi cũ kỹ bẩn vô cùng", anh Mạnh kể.

    Sau mấy lần đi du lịch, được bơi trong hồ khách sạn rộng và sâu, các con anh về thường xuyên chê bể bơi ở nhà nhỏ, không có cửa hàng bán snack, sinh tố nên càng không thích bơi ở nhà.

    "Nửa năm nay, tôi không thuê người đến dọn bể bơi nữa, tiền đó đưa con đi bơi ở mấy hồ bơi năm sao, vừa sâu vừa rộng, bơi đã hơn rất nhiều, kể cả vé vào 100.000 đồng/người mà vẫn dư. Ra ngoài, không khí sôi động và vui hơn. Ở nhà được cái sạch, tiện nhưng lại buồn và tốn kém", anh Mạnh chia sẻ.

    Hiện tại, anh đã rút hết nước khỏi bể bơi và đang nghĩ không biết nên đổi sang làm hồ nuôi cá hay trồng cây tại đây.

    Trong nhiều năm làm nghề, cả kiến trúc sư Phạm Thanh Truyền (tổng giám đốc Cát Mộc Group) và Huỳnh Xuân Hải (giám đốc Kiến thiết Việt) đã gặp rất nhiều gia chủ xây bể bơi trong nhà, chỉ háo hức thời gian đầu, sau đó là chán.

    "Thường khi làm nhà, mọi người hay nghĩ cho con cái. Lúc đó, con còn nhỏ, bơi ở nhà vừa thuận tiện vừa giúp các thành viên trong gia đình gần gũi nhau hơn. Sau vài năm con lớn, bận đi học này nọ, bể bơi không được sử dụng. Trong khi đó, gia đình vẫn phải bảo trì, lọc nước, dọn vệ sinh", ông Truyền cho biết.

    "Nếu có lời khuyên cho người xây nhà, tôi cũng khuyến cáo không nên làm bể bơi, vì tôi thấy đa số mọi người đều chán sau một thời gian dùng", ông Hải nói.

    Kiến trúc sư Hải ước tính, giá thành để làm bể bơi được tính bằng giá sàn nhà nhân hệ số 2, như hiện nay, tại TP HCM, một m2 sàn nhà khoảng 5 triệu đồng, còn một m2 hồ bơi khoảng 10 triệu đồng.

    Còn kiến trúc sư Truyền cho biết, nếu xét riêng chi phí đổ mái bằng bê tông bình thường, với chi phí mái nhà có bể bơi thì số tiền đầu tư sẽ cao hơn 300%. Tức là nếu cùng diện tích đó, mái nhà bê tông tốn hết 100 triệu đồng, thì mái nhà có hồ bơi tốn 300 triệu. Làm hồ trên mái sẽ cần kết cấu móng chắc chắn hơn, "tốn kém từ kết cấu móng", ông Truyền lý giải.

    Bên cạnh chi phí đầu tư ban đầu, chi phí bảo trì bảo dưỡng bể cũng không hề nhỏ, và đây là khoản tốn kém nhất vì phải làm thường xuyên. Chỉ cần bỏ bẵng vài tuần là bể bơi đã bẩn, do có nước và nắng nên thành hồ nhanh chóng bị rêu bám, rồi bụi tạp chất trong không khí lắng đọng dưới đáy, khiến bể không khác cái ao tù. Để giữ bể sạch có thể sử dụng được, gia chủ phải vệ sinh liên tục.

    Ngoài việc xác định rõ nhu cầu sử dụng hồ bơi của gia đình để tránh lãng phí, kiến trúc sư Truyền cũng khuyến cáo, khi quyết định làm bể bơi, gia chủ cần xem diện tích nhà có đủ rộng để làm một bể bơi đúng nghĩa không (tối thiểu khoảng 30m2), nơi đặt bể có đón được ánh nắng cả ngày, hoặc tối thiểu cũng đón được ánh nắng buổi sáng không (bể bơi không có nắng khiến vi khuẩn dễ sinh sôi nẩy nở và làm cho người bơi dễ bị bệnh), và đặc biệt thiết kế phải an toàn, đúng kỹ thuật.

    Làm hồ bơi trên mái có thể coi là một biện pháp chống nóng tuyệt vời cho tầng dưới và tạo thêm cảnh quan cho sân thượng. Tuy nhiên nếu thi công sai kỹ thuật có thể gây thấm, dột. Việc thi công mái có bể bơi khó hơn hẳn mái bình thường, phải tính kết cấu cho đủ, chống thấm đúng kỹ thuật.

    Từng có ý định xây bể bơi trên ban công tầng 2, vợ chồng chị Chi ở quận 2, TP HCM đến khi chuẩn bị hoàn thiện ngôi nhà đã quyết định đổi bể bơi thành hồ sen vì suy tính kỹ, họ thấy mình không có nhiều thời gian để bơi mỗi ngày. Trong khi đó, chỉ cần đi bộ, họ đã có thể đến được một khách sạn có hồ bơi sẵn sàng cho khách bên ngoài vào. taxi tải thành hưng
     

Chia sẻ trang này