Cần Bán Những loại vật liệu được sử dụng để ốp tường và trần nhà

Thảo luận trong 'Rao Vặt Sàn Gỗ' bắt đầu bởi seovietnam, 27/4/18.

  1. thanhhunghn81

    thanhhunghn81 Active Member

    taxi tải thành hưng Anh không biết bắt đầu từ đâu và nói như thế nào, chỉ biết xin lỗi em, người vợ cũ của anh. 4 năm qua em đã một mình vất vả chăm sóc con, còn anh quá sai. Hơn 4 năm yêu em và 7 năm là vợ chồng, em đã vì anh chịu bao vất vả, chịu cưới khi trong tay anh chưa có gì, chịu cùng anh ở trong căn phòng trọ tồi tàn, chịu bao thiệt thòi để anh yên tâm phát triển sự nghiệp. Đáng lẽ anh đã có một gia đình hạnh phúc, sự nghiệp ổn định, 3 đứa con ngoan nhưng anh lại ngoại tình. Anh ép em ly hôn để đi theo tiếng gọi tình yêu đích thực, mặc em van xin gào khóc, mặc em một mình ôm 3 con nhỏ, đứa lớn nhất học lớp lá đứa nhỏ nhất gần 1 tuổi. Em trầm cảm đến tiều tụy, chỉ còn da bọc xương.

    Ngày ra tòa anh vui mừng vì được tự do, còn em ôm 3 con rời tòa trong nước mắt, thế mà anh vẫn lạnh lùng không nhìn tới em. Anh để lại nhà cho em (vì 95% tiền ngôi nhà đấy là bố mẹ cho vợ chồng mình sau cưới 2 năm). Ly hôn xong, anh vui với cuộc sống bên người mới, vẫn chu cấp đủ tiền theo tòa án quy định. Còn em cho thuê lại nhà cũ và ôm 3 con thuê nhà mới để bắt đầu lại từ đầu. Em gửi con, xin việc làm, anh không biết được những vất vả sau khi ly hôn mà em gánh chịu một mình. Khi anh có bồ, bố mẹ không ủng hộ và đứng về phía em. Để bố mẹ chấp nhận người mới, anh đã bịa chuyện nói không tốt về em. Từ đứng về phía em, bố mẹ và em gái anh đã quay lưng lại và sỉ vả em. Em chỉ biết gào khóc trong tuyệt vọng. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    4 năm qua rồi anh biết nỗi đau trong em vẫn còn, em vẫn hận anh. Mỗi lần anh thăm con, cứ nhìn thấy anh là em gào khóc. Anh phải làm sao đây? Anh biết em hay đọc mục Tâm sự nên viết ra chỉ mong em cho anh được bù đắp khoảng thời gian 4 năm qua.
     
  2. thanhhunghn81

    thanhhunghn81 Active Member

    taxi tải thành hưng Chúng tôi đã trải qua 10 năm trong hôn nhân, có một trai một gái, chúng đều thương bố mẹ. Vấn đề là ở tôi, tôi muốn buông bỏ mọi thứ. Trong cuộc hôn nhân này tôi đã cố gắng để giữ gia đình vì con. Tôi định chia tay vợ 2-3 lần trong suốt 10 năm qua cũng bởi cô ấy xúc phạm, không tôn trọng tôi và gia đình. Cách cô ấy đối xử với gia đình chồng cũng bình thường. Tôi và vợ đều xuất thân nghèo khó, lên Hà Nội học đại học và làm việc rồi ở lại đây, dù vậy chúng tôi khác nhau về nền tảng và quan điểm, cả cách dạy con... Tôi đã hy vọng vợ mình vì tình yêu, vì chồng mà thay đổi tính nóng nảy, hung dữ, thế nhưng tôi đã lầm, tính tình thật không thể thay đổi nếu người đó không ngộ ra.

    Sống với vợ lúc nào tôi cũng thấy căng thẳng, mệt mỏi về tài chính, tiền của tôi vợ giữ hết, không có một thú vui nào cho riêng mình vì không có thời gian và không có tiền. Tiền vợ phát mỗi tháng vài triệu dù tôi là trụ cột gia đình về thu nhập, cũng mua được căn nhà ở Hà Nội, thu nhập giờ tầm 30 triệu mỗi tháng, thu nhập của vợ tầm 5-7 triệu/tháng. Về tình cảm tôi luôn u uất và không thể hiện mình được. Tôi là người sống tình cảm và mong muốn một cuộc sống vợ chồng hòa hợp và đồng điệu, cuộc sống tình dục cũng bắt đầu lệch lạc, vợ gần như không có nhu cầu mặc dù chỉ cách nhau có 3 tuổi. Tôi không phải dạng đàn ông tìm thú vui bên ngoài khi chán vợ. Bạn bè bảo tôi là dạng rất nguy hiểm, chúng tôi "bóc bánh trả tiền" xong là xong, hoặc cặp con bồ, chán rồi thôi. Tôi thấy mình đúng vậy, chắc tôi sống nghiêm túc quá chăng? Tôi cũng hạn chế các cuộc họp mặt bạn bè vào cuối tuần để chơi với con, hay chỉ để ở nhà. Tôi cũng muốn làm cho gia đình mình nhiều thứ nhưng cuộc sống tự lập, hai bên không giúp đỡ được nên lúc nào cũng túng thiếu, nợ nần ngân hàng. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Lúc này tôi không muốn gắn bó với vợ thêm nữa, không muốn sống thật lòng, sợ một ngày nào đó tôi sẽ ngoại tình, sẽ xúc phạm hay làm tổn thương vợ. Khi không còn thương yêu thì không thấy xót xa, chỉ còn tình nghĩa, có điều tôi đang kẹt vì hai đứa con của mình. Cha mẹ ly hôn thì con tôi sẽ sống với mẹ nó, tôi không muốn chia cắt 2 đứa, một là tôi sẽ nuôi, hai là vợ tôi nuôi. Nếu con sống với vợ sẽ bị nhiễm bởi tính cách cô ấy, quát tháo, ồn ào và bị tiêm nhiễm bởi suy nghĩ tiêu cực, những câu nói cay nghiệt. Tôi giành quyền nuôi con thì quá tàn nhẫn với cô ấy.

    Tôi đang ngoại tình tư tưởng bởi những người phụ nữ dịu dàng, ngọt ngào và hiểu biết mà tôi tiếp xúc trong công việc. Tôi không có ý định tấn công, tiến tới với ai trong số họ vì họ đều có gia đình, là người vợ tốt, có những người chồng tốt. Giờ tôi bắt đầu đến ngưỡng quan tâm đến người phụ nữ khác và đang thích một người. Tôi sợ đến ngày mình trở nên căm ghét vợ hoặc vợ cũng đối xử với tôi như vậy, vì khi sống không có tình yêu chắc chắn sẽ làm người khác buồn hoặc xúc phạm nhau. Tôi đã nói hết mọi điều với vợ, vợ cũng níu kéo nhưng giờ gần như không đổi và tôi cũng không thể tiếp tục được nữa. Mong mọi người cho tôi lời khuyên.
     
  3. thanhhunghn81

    thanhhunghn81 Active Member

    taxi tải thành hưng Chúng tôi đã trải qua 10 năm trong hôn nhân, có một trai một gái, chúng đều thương bố mẹ. Vấn đề là ở tôi, tôi muốn buông bỏ mọi thứ. Trong cuộc hôn nhân này tôi đã cố gắng để giữ gia đình vì con. Tôi định chia tay vợ 2-3 lần trong suốt 10 năm qua cũng bởi cô ấy xúc phạm, không tôn trọng tôi và gia đình. Cách cô ấy đối xử với gia đình chồng cũng bình thường. Tôi và vợ đều xuất thân nghèo khó, lên Hà Nội học đại học và làm việc rồi ở lại đây, dù vậy chúng tôi khác nhau về nền tảng và quan điểm, cả cách dạy con... Tôi đã hy vọng vợ mình vì tình yêu, vì chồng mà thay đổi tính nóng nảy, hung dữ, thế nhưng tôi đã lầm, tính tình thật không thể thay đổi nếu người đó không ngộ ra.

    Sống với vợ lúc nào tôi cũng thấy căng thẳng, mệt mỏi về tài chính, tiền của tôi vợ giữ hết, không có một thú vui nào cho riêng mình vì không có thời gian và không có tiền. Tiền vợ phát mỗi tháng vài triệu dù tôi là trụ cột gia đình về thu nhập, cũng mua được căn nhà ở Hà Nội, thu nhập giờ tầm 30 triệu mỗi tháng, thu nhập của vợ tầm 5-7 triệu/tháng. Về tình cảm tôi luôn u uất và không thể hiện mình được. Tôi là người sống tình cảm và mong muốn một cuộc sống vợ chồng hòa hợp và đồng điệu, cuộc sống tình dục cũng bắt đầu lệch lạc, vợ gần như không có nhu cầu mặc dù chỉ cách nhau có 3 tuổi. Tôi không phải dạng đàn ông tìm thú vui bên ngoài khi chán vợ. Bạn bè bảo tôi là dạng rất nguy hiểm, chúng tôi "bóc bánh trả tiền" xong là xong, hoặc cặp con bồ, chán rồi thôi. Tôi thấy mình đúng vậy, chắc tôi sống nghiêm túc quá chăng? Tôi cũng hạn chế các cuộc họp mặt bạn bè vào cuối tuần để chơi với con, hay chỉ để ở nhà. Tôi cũng muốn làm cho gia đình mình nhiều thứ nhưng cuộc sống tự lập, hai bên không giúp đỡ được nên lúc nào cũng túng thiếu, nợ nần ngân hàng. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Lúc này tôi không muốn gắn bó với vợ thêm nữa, không muốn sống thật lòng, sợ một ngày nào đó tôi sẽ ngoại tình, sẽ xúc phạm hay làm tổn thương vợ. Khi không còn thương yêu thì không thấy xót xa, chỉ còn tình nghĩa, có điều tôi đang kẹt vì hai đứa con của mình. Cha mẹ ly hôn thì con tôi sẽ sống với mẹ nó, tôi không muốn chia cắt 2 đứa, một là tôi sẽ nuôi, hai là vợ tôi nuôi. Nếu con sống với vợ sẽ bị nhiễm bởi tính cách cô ấy, quát tháo, ồn ào và bị tiêm nhiễm bởi suy nghĩ tiêu cực, những câu nói cay nghiệt. Tôi giành quyền nuôi con thì quá tàn nhẫn với cô ấy.

    Tôi đang ngoại tình tư tưởng bởi những người phụ nữ dịu dàng, ngọt ngào và hiểu biết mà tôi tiếp xúc trong công việc. Tôi không có ý định tấn công, tiến tới với ai trong số họ vì họ đều có gia đình, là người vợ tốt, có những người chồng tốt. Giờ tôi bắt đầu đến ngưỡng quan tâm đến người phụ nữ khác và đang thích một người. Tôi sợ đến ngày mình trở nên căm ghét vợ hoặc vợ cũng đối xử với tôi như vậy, vì khi sống không có tình yêu chắc chắn sẽ làm người khác buồn hoặc xúc phạm nhau. Tôi đã nói hết mọi điều với vợ, vợ cũng níu kéo nhưng giờ gần như không đổi và tôi cũng không thể tiếp tục được nữa. Mong mọi người cho tôi lời khuyên.
     
  4. giatla

    giatla Member

  5. thanhhunghn81

    thanhhunghn81 Active Member

    taxi tải thành hưng Chào anh, chồng cũ! Không phải mình em thích chuyên mục này, anh cũng thường đọc đúng không? Chắc anh viết tâm sự này trong trạng thái hơi say. Anh có biết tại sao mỗi lần gặp anh em lại gào khóc không? Vì thấy anh là em thấy những ngày tháng kinh hoàng nhất hiện về. Em từng nói nếu có ngày hết yêu, anh hãy nói, chúng ta chia tay một cách văn minh nhất, để tránh tổn thương cho mình và các con. Ngày anh có bồ, em như rơi từ trên cao xuống vực thẳm. Để làm em nản và ngoan ngoãn ký vào tờ giấy ly hôn, anh đã rất tàn nhẫn, về nhà chửi em không nguyên nhân, đánh em mà em không biết lý do mình bị đánh. Anh vu khống em với ba mẹ anh những gì anh còn nhớ không?

    Em không giận ba mẹ anh, chỉ buồn là sao tình người lại mong manh đến vậy, vài lời nói tất cả có thể trắng thành đen. Ngày ra tòa, mặc cho em ôm 3 con gào khóc dưới cái nắng tháng 6 chói chang, anh lạnh lùng đến đáng sợ. Em bị trầm cảm nặng phải vào viện tâm thần điều trị, may có bố mẹ em từ Hà Nội vào giúp trông con và luôn bên cạnh động viên, còn có những người bạn tốt nữa. Em dần hồi phục, gạt tất cả đau buồn sang một bên để bắt đầu lại ở tuổi 33. 7 năm ở nhà kiến thức của em đã rơi vãi, giờ phải vừa học, vừa làm, vừa chăm con. 4 năm qua con bệnh, con đau, cấp cứu, anh ở đâu vậy? http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Anh đang bận đưa bồ đi du lịch nước ngoài, bận check-in những nhà hàng sang trọng nhỉ? 4 năm qua em đã học thay anh để trở thành người bố tốt, ban ngày em đóng vai bố, ban đêm em trở về đúng nghĩa một người mẹ, ôm ấp vỗ về cho con ngủ. 4 năm gia đình anh chưa một lần hỏi thăm đến 3 đứa cháu nội mặc dù sau ly hôn động thái của em là vẫn đưa con về thăm ông bà 3 lần, bởi em nghĩ trẻ con không có lỗi. Giờ anh bù đắp gì cho em? Bù đắp bằng lời đề nghị như ép em tháng 9 tới ra tòa và anh nhận nuôi 2 con, để em bớt gánh nặng? Chẳng phải năm nay chị bồ của anh tròn 40 tuổi, 4 năm qua chị ấy vẫn không đẻ con cho anh à? Hay em nghe người ta nói mẹ anh và chị ấy đã chửi nhau chẳng ra gì?

    Anh chán "ngôi nhà" mà anh từng tuyên bố đó là tình yêu đích thực rồi đúng không? Tình yêu đích thực của anh đã ly hôn, khác ở chỗ là con của chị ấy để cho chồng cũ nuôi nên mới có điều kiện để chia sẻ, vỗ về anh; đâu giống như em chỉ biết cắm mũi vào cơm áo bỉm sữa. Anh đã là phó giám đốc dự án của một tập đoàn xây dựng, có nhà, có tình yêu đích thực, xin anh những lúc say đừng gọi em nói những lời thương nhớ. Giờ 4 mẹ con em sống cùng nhau rất vui vẻ, hạnh phúc, mỗi sáng thức dậy bọn nhỏ giành nhau ôm mẹ và xem ai là người yêu mẹ nhất, tối được nghe bọn nhỏ líu lo hát cho mẹ nghe bài hát về ngôi nhà hạnh phúc. Anh thấy đấy, anh đã không còn chỗ trong ngôi nhà của 4 mẹ con em nữa rồi.
     
  6. thanhhunghn81

    thanhhunghn81 Active Member

    taxi tải thành hưng Chào anh, chồng cũ! Không phải mình em thích chuyên mục này, anh cũng thường đọc đúng không? Chắc anh viết tâm sự này trong trạng thái hơi say. Anh có biết tại sao mỗi lần gặp anh em lại gào khóc không? Vì thấy anh là em thấy những ngày tháng kinh hoàng nhất hiện về. Em từng nói nếu có ngày hết yêu, anh hãy nói, chúng ta chia tay một cách văn minh nhất, để tránh tổn thương cho mình và các con. Ngày anh có bồ, em như rơi từ trên cao xuống vực thẳm. Để làm em nản và ngoan ngoãn ký vào tờ giấy ly hôn, anh đã rất tàn nhẫn, về nhà chửi em không nguyên nhân, đánh em mà em không biết lý do mình bị đánh. Anh vu khống em với ba mẹ anh những gì anh còn nhớ không?

    Em không giận ba mẹ anh, chỉ buồn là sao tình người lại mong manh đến vậy, vài lời nói tất cả có thể trắng thành đen. Ngày ra tòa, mặc cho em ôm 3 con gào khóc dưới cái nắng tháng 6 chói chang, anh lạnh lùng đến đáng sợ. Em bị trầm cảm nặng phải vào viện tâm thần điều trị, may có bố mẹ em từ Hà Nội vào giúp trông con và luôn bên cạnh động viên, còn có những người bạn tốt nữa. Em dần hồi phục, gạt tất cả đau buồn sang một bên để bắt đầu lại ở tuổi 33. 7 năm ở nhà kiến thức của em đã rơi vãi, giờ phải vừa học, vừa làm, vừa chăm con. 4 năm qua con bệnh, con đau, cấp cứu, anh ở đâu vậy? http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Anh đang bận đưa bồ đi du lịch nước ngoài, bận check-in những nhà hàng sang trọng nhỉ? 4 năm qua em đã học thay anh để trở thành người bố tốt, ban ngày em đóng vai bố, ban đêm em trở về đúng nghĩa một người mẹ, ôm ấp vỗ về cho con ngủ. 4 năm gia đình anh chưa một lần hỏi thăm đến 3 đứa cháu nội mặc dù sau ly hôn động thái của em là vẫn đưa con về thăm ông bà 3 lần, bởi em nghĩ trẻ con không có lỗi. Giờ anh bù đắp gì cho em? Bù đắp bằng lời đề nghị như ép em tháng 9 tới ra tòa và anh nhận nuôi 2 con, để em bớt gánh nặng? Chẳng phải năm nay chị bồ của anh tròn 40 tuổi, 4 năm qua chị ấy vẫn không đẻ con cho anh à? Hay em nghe người ta nói mẹ anh và chị ấy đã chửi nhau chẳng ra gì?

    Anh chán "ngôi nhà" mà anh từng tuyên bố đó là tình yêu đích thực rồi đúng không? Tình yêu đích thực của anh đã ly hôn, khác ở chỗ là con của chị ấy để cho chồng cũ nuôi nên mới có điều kiện để chia sẻ, vỗ về anh; đâu giống như em chỉ biết cắm mũi vào cơm áo bỉm sữa. Anh đã là phó giám đốc dự án của một tập đoàn xây dựng, có nhà, có tình yêu đích thực, xin anh những lúc say đừng gọi em nói những lời thương nhớ. Giờ 4 mẹ con em sống cùng nhau rất vui vẻ, hạnh phúc, mỗi sáng thức dậy bọn nhỏ giành nhau ôm mẹ và xem ai là người yêu mẹ nhất, tối được nghe bọn nhỏ líu lo hát cho mẹ nghe bài hát về ngôi nhà hạnh phúc. Anh thấy đấy, anh đã không còn chỗ trong ngôi nhà của 4 mẹ con em nữa rồi.
     
  7. thanhhung33

    thanhhung33 Active Member

    taxi tải thành hưng Chào anh, chồng cũ! Không phải mình em thích chuyên mục này, anh cũng thường đọc đúng không? Chắc anh viết tâm sự này trong trạng thái hơi say. Anh có biết tại sao mỗi lần gặp anh em lại gào khóc không? Vì thấy anh là em thấy những ngày tháng kinh hoàng nhất hiện về. Em từng nói nếu có ngày hết yêu, anh hãy nói, chúng ta chia tay một cách văn minh nhất, để tránh tổn thương cho mình và các con. Ngày anh có bồ, em như rơi từ trên cao xuống vực thẳm. Để làm em nản và ngoan ngoãn ký vào tờ giấy ly hôn, anh đã rất tàn nhẫn, về nhà chửi em không nguyên nhân, đánh em mà em không biết lý do mình bị đánh. Anh vu khống em với ba mẹ anh những gì anh còn nhớ không?

    Em không giận ba mẹ anh, chỉ buồn là sao tình người lại mong manh đến vậy, vài lời nói tất cả có thể trắng thành đen. Ngày ra tòa, mặc cho em ôm 3 con gào khóc dưới cái nắng tháng 6 chói chang, anh lạnh lùng đến đáng sợ. Em bị trầm cảm nặng phải vào viện tâm thần điều trị, may có bố mẹ em từ Hà Nội vào giúp trông con và luôn bên cạnh động viên, còn có những người bạn tốt nữa. Em dần hồi phục, gạt tất cả đau buồn sang một bên để bắt đầu lại ở tuổi 33. 7 năm ở nhà kiến thức của em đã rơi vãi, giờ phải vừa học, vừa làm, vừa chăm con. 4 năm qua con bệnh, con đau, cấp cứu, anh ở đâu vậy? http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Anh đang bận đưa bồ đi du lịch nước ngoài, bận check-in những nhà hàng sang trọng nhỉ? 4 năm qua em đã học thay anh để trở thành người bố tốt, ban ngày em đóng vai bố, ban đêm em trở về đúng nghĩa một người mẹ, ôm ấp vỗ về cho con ngủ. 4 năm gia đình anh chưa một lần hỏi thăm đến 3 đứa cháu nội mặc dù sau ly hôn động thái của em là vẫn đưa con về thăm ông bà 3 lần, bởi em nghĩ trẻ con không có lỗi. Giờ anh bù đắp gì cho em? Bù đắp bằng lời đề nghị như ép em tháng 9 tới ra tòa và anh nhận nuôi 2 con, để em bớt gánh nặng? Chẳng phải năm nay chị bồ của anh tròn 40 tuổi, 4 năm qua chị ấy vẫn không đẻ con cho anh à? Hay em nghe người ta nói mẹ anh và chị ấy đã chửi nhau chẳng ra gì?

    Anh chán "ngôi nhà" mà anh từng tuyên bố đó là tình yêu đích thực rồi đúng không? Tình yêu đích thực của anh đã ly hôn, khác ở chỗ là con của chị ấy để cho chồng cũ nuôi nên mới có điều kiện để chia sẻ, vỗ về anh; đâu giống như em chỉ biết cắm mũi vào cơm áo bỉm sữa. Anh đã là phó giám đốc dự án của một tập đoàn xây dựng, có nhà, có tình yêu đích thực, xin anh những lúc say đừng gọi em nói những lời thương nhớ. Giờ 4 mẹ con em sống cùng nhau rất vui vẻ, hạnh phúc, mỗi sáng thức dậy bọn nhỏ giành nhau ôm mẹ và xem ai là người yêu mẹ nhất, tối được nghe bọn nhỏ líu lo hát cho mẹ nghe bài hát về ngôi nhà hạnh phúc. Anh thấy đấy, anh đã không còn chỗ trong ngôi nhà của 4 mẹ con em nữa rồi.
     
  8. vanchuyen77

    vanchuyen77 Active Member

    taxi tải thành hưng Vợ chồng tôi sinh được 2 cô con gái, sống tại TPHCM. Con lớn đã học xong đại học, con thứ đang học năm thứ 2. Tôi 53 tuổi, lớn hơn vợ 4 tuổi. Đã lâu rồi tôi có ý định sinh thêm một đứa con trai, nhưng vì điều kiện công việc không cho phép tôi sinh thêm con thứ 3.

    Thời gian gần đây, tôi đi công tác ngoài tỉnh có quen một cô bạn gái kém 19 tuổi. Cô ta chưa lập gia đình nhưng có một đứa con 9 tuổi. Đây là kết quả mối tình sau khi cô ta học xong đại học. Bạn gái tôi ở vậy nuôi con cho đến giờ. Cô ta yêu tôi tha thiết, và tôi cũng vậy. Tôi đã nói dối bạn gái rằng mình đang độc thân và không cho cô ta biết mình đã có vợ và 2 con gái. Do tính chất công việc, một tháng chúng tôi có dịp gặp nhau 2, 3 hôm. Nhiều hôm cô ta xin nghỉ làm ở công ty để gặp tôi dù khoảng cách xa 200 km. Cô ta mong có một đứa con với tôi và làm đám cưới.

    Hiện nay bạn gái tôi đã mang bầu được một tháng. Cô ta muốn tổ chức một đám cưới nhỏ để gia đình, bạn bè, đồng nghiệp đến chung vui. Tôi hơi lo lắng vì không biết phải làm sao. Tôi có nên nói sự thật với vợ và cô bạn gái hay không? Không nói ra tôi sợ sau này mọi người sẽ biết. Mong chuyên gia và độc giả cho ý kiến giúp tôi. Xin cảm ơn. http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  9. vanchuyen77

    vanchuyen77 Active Member

    taxi tải thành hưng Chúng tôi đã trải qua 10 năm trong hôn nhân, có một trai một gái, chúng đều thương bố mẹ. Vấn đề là ở tôi, tôi muốn buông bỏ mọi thứ. Trong cuộc hôn nhân này tôi đã cố gắng để giữ gia đình vì con. Tôi định chia tay vợ 2-3 lần trong suốt 10 năm qua cũng bởi cô ấy xúc phạm, không tôn trọng tôi và gia đình. Cách cô ấy đối xử với gia đình chồng cũng bình thường. Tôi và vợ đều xuất thân nghèo khó, lên Hà Nội học đại học và làm việc rồi ở lại đây, dù vậy chúng tôi khác nhau về nền tảng và quan điểm, cả cách dạy con... Tôi đã hy vọng vợ mình vì tình yêu, vì chồng mà thay đổi tính nóng nảy, hung dữ, thế nhưng tôi đã lầm, tính tình thật không thể thay đổi nếu người đó không ngộ ra.

    Sống với vợ lúc nào tôi cũng thấy căng thẳng, mệt mỏi về tài chính, tiền của tôi vợ giữ hết, không có một thú vui nào cho riêng mình vì không có thời gian và không có tiền. Tiền vợ phát mỗi tháng vài triệu dù tôi là trụ cột gia đình về thu nhập, cũng mua được căn nhà ở Hà Nội, thu nhập giờ tầm 30 triệu mỗi tháng, thu nhập của vợ tầm 5-7 triệu/tháng. Về tình cảm tôi luôn u uất và không thể hiện mình được. Tôi là người sống tình cảm và mong muốn một cuộc sống vợ chồng hòa hợp và đồng điệu, cuộc sống tình dục cũng bắt đầu lệch lạc, vợ gần như không có nhu cầu mặc dù chỉ cách nhau có 3 tuổi. Tôi không phải dạng đàn ông tìm thú vui bên ngoài khi chán vợ. Bạn bè bảo tôi là dạng rất nguy hiểm, chúng tôi "bóc bánh trả tiền" xong là xong, hoặc cặp con bồ, chán rồi thôi. Tôi thấy mình đúng vậy, chắc tôi sống nghiêm túc quá chăng? Tôi cũng hạn chế các cuộc họp mặt bạn bè vào cuối tuần để chơi với con, hay chỉ để ở nhà. Tôi cũng muốn làm cho gia đình mình nhiều thứ nhưng cuộc sống tự lập, hai bên không giúp đỡ được nên lúc nào cũng túng thiếu, nợ nần ngân hàng.

    Lúc này tôi không muốn gắn bó với vợ thêm nữa, không muốn sống thật lòng, sợ một ngày nào đó tôi sẽ ngoại tình, sẽ xúc phạm hay làm tổn thương vợ. Khi không còn thương yêu thì không thấy xót xa, chỉ còn tình nghĩa, có điều tôi đang kẹt vì hai đứa con của mình. Cha mẹ ly hôn thì con tôi sẽ sống với mẹ nó, tôi không muốn chia cắt 2 đứa, một là tôi sẽ nuôi, hai là vợ tôi nuôi. Nếu con sống với vợ sẽ bị nhiễm bởi tính cách cô ấy, quát tháo, ồn ào và bị tiêm nhiễm bởi suy nghĩ tiêu cực, những câu nói cay nghiệt. Tôi giành quyền nuôi con thì quá tàn nhẫn với cô ấy. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Tôi đang ngoại tình tư tưởng bởi những người phụ nữ dịu dàng, ngọt ngào và hiểu biết mà tôi tiếp xúc trong công việc. Tôi không có ý định tấn công, tiến tới với ai trong số họ vì họ đều có gia đình, là người vợ tốt, có những người chồng tốt. Giờ tôi bắt đầu đến ngưỡng quan tâm đến người phụ nữ khác và đang thích một người. Tôi sợ đến ngày mình trở nên căm ghét vợ hoặc vợ cũng đối xử với tôi như vậy, vì khi sống không có tình yêu chắc chắn sẽ làm người khác buồn hoặc xúc phạm nhau. Tôi đã nói hết mọi điều với vợ, vợ cũng níu kéo nhưng giờ gần như không đổi và tôi cũng không thể tiếp tục được nữa. Mong mọi người cho tôi lời khuyên.
     
  10. vanchuyen77

    vanchuyen77 Active Member

    taxi tải thành hưng Chúng tôi đã trải qua 10 năm trong hôn nhân, có một trai một gái, chúng đều thương bố mẹ. Vấn đề là ở tôi, tôi muốn buông bỏ mọi thứ. Trong cuộc hôn nhân này tôi đã cố gắng để giữ gia đình vì con. Tôi định chia tay vợ 2-3 lần trong suốt 10 năm qua cũng bởi cô ấy xúc phạm, không tôn trọng tôi và gia đình. Cách cô ấy đối xử với gia đình chồng cũng bình thường. Tôi và vợ đều xuất thân nghèo khó, lên Hà Nội học đại học và làm việc rồi ở lại đây, dù vậy chúng tôi khác nhau về nền tảng và quan điểm, cả cách dạy con... Tôi đã hy vọng vợ mình vì tình yêu, vì chồng mà thay đổi tính nóng nảy, hung dữ, thế nhưng tôi đã lầm, tính tình thật không thể thay đổi nếu người đó không ngộ ra.

    Sống với vợ lúc nào tôi cũng thấy căng thẳng, mệt mỏi về tài chính, tiền của tôi vợ giữ hết, không có một thú vui nào cho riêng mình vì không có thời gian và không có tiền. Tiền vợ phát mỗi tháng vài triệu dù tôi là trụ cột gia đình về thu nhập, cũng mua được căn nhà ở Hà Nội, thu nhập giờ tầm 30 triệu mỗi tháng, thu nhập của vợ tầm 5-7 triệu/tháng. Về tình cảm tôi luôn u uất và không thể hiện mình được. Tôi là người sống tình cảm và mong muốn một cuộc sống vợ chồng hòa hợp và đồng điệu, cuộc sống tình dục cũng bắt đầu lệch lạc, vợ gần như không có nhu cầu mặc dù chỉ cách nhau có 3 tuổi. Tôi không phải dạng đàn ông tìm thú vui bên ngoài khi chán vợ. Bạn bè bảo tôi là dạng rất nguy hiểm, chúng tôi "bóc bánh trả tiền" xong là xong, hoặc cặp con bồ, chán rồi thôi. Tôi thấy mình đúng vậy, chắc tôi sống nghiêm túc quá chăng? Tôi cũng hạn chế các cuộc họp mặt bạn bè vào cuối tuần để chơi với con, hay chỉ để ở nhà. Tôi cũng muốn làm cho gia đình mình nhiều thứ nhưng cuộc sống tự lập, hai bên không giúp đỡ được nên lúc nào cũng túng thiếu, nợ nần ngân hàng.

    Lúc này tôi không muốn gắn bó với vợ thêm nữa, không muốn sống thật lòng, sợ một ngày nào đó tôi sẽ ngoại tình, sẽ xúc phạm hay làm tổn thương vợ. Khi không còn thương yêu thì không thấy xót xa, chỉ còn tình nghĩa, có điều tôi đang kẹt vì hai đứa con của mình. Cha mẹ ly hôn thì con tôi sẽ sống với mẹ nó, tôi không muốn chia cắt 2 đứa, một là tôi sẽ nuôi, hai là vợ tôi nuôi. Nếu con sống với vợ sẽ bị nhiễm bởi tính cách cô ấy, quát tháo, ồn ào và bị tiêm nhiễm bởi suy nghĩ tiêu cực, những câu nói cay nghiệt. Tôi giành quyền nuôi con thì quá tàn nhẫn với cô ấy. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Tôi đang ngoại tình tư tưởng bởi những người phụ nữ dịu dàng, ngọt ngào và hiểu biết mà tôi tiếp xúc trong công việc. Tôi không có ý định tấn công, tiến tới với ai trong số họ vì họ đều có gia đình, là người vợ tốt, có những người chồng tốt. Giờ tôi bắt đầu đến ngưỡng quan tâm đến người phụ nữ khác và đang thích một người. Tôi sợ đến ngày mình trở nên căm ghét vợ hoặc vợ cũng đối xử với tôi như vậy, vì khi sống không có tình yêu chắc chắn sẽ làm người khác buồn hoặc xúc phạm nhau. Tôi đã nói hết mọi điều với vợ, vợ cũng níu kéo nhưng giờ gần như không đổi và tôi cũng không thể tiếp tục được nữa. Mong mọi người cho tôi lời khuyên.
     
  11. thanhhung33

    thanhhung33 Active Member

    taxi tải thành hưng Chúng tôi đã trải qua 10 năm trong hôn nhân, có một trai một gái, chúng đều thương bố mẹ. Vấn đề là ở tôi, tôi muốn buông bỏ mọi thứ. Trong cuộc hôn nhân này tôi đã cố gắng để giữ gia đình vì con. Tôi định chia tay vợ 2-3 lần trong suốt 10 năm qua cũng bởi cô ấy xúc phạm, không tôn trọng tôi và gia đình. Cách cô ấy đối xử với gia đình chồng cũng bình thường. Tôi và vợ đều xuất thân nghèo khó, lên Hà Nội học đại học và làm việc rồi ở lại đây, dù vậy chúng tôi khác nhau về nền tảng và quan điểm, cả cách dạy con... Tôi đã hy vọng vợ mình vì tình yêu, vì chồng mà thay đổi tính nóng nảy, hung dữ, thế nhưng tôi đã lầm, tính tình thật không thể thay đổi nếu người đó không ngộ ra.

    Sống với vợ lúc nào tôi cũng thấy căng thẳng, mệt mỏi về tài chính, tiền của tôi vợ giữ hết, không có một thú vui nào cho riêng mình vì không có thời gian và không có tiền. Tiền vợ phát mỗi tháng vài triệu dù tôi là trụ cột gia đình về thu nhập, cũng mua được căn nhà ở Hà Nội, thu nhập giờ tầm 30 triệu mỗi tháng, thu nhập của vợ tầm 5-7 triệu/tháng. Về tình cảm tôi luôn u uất và không thể hiện mình được. Tôi là người sống tình cảm và mong muốn một cuộc sống vợ chồng hòa hợp và đồng điệu, cuộc sống tình dục cũng bắt đầu lệch lạc, vợ gần như không có nhu cầu mặc dù chỉ cách nhau có 3 tuổi. Tôi không phải dạng đàn ông tìm thú vui bên ngoài khi chán vợ. Bạn bè bảo tôi là dạng rất nguy hiểm, chúng tôi "bóc bánh trả tiền" xong là xong, hoặc cặp con bồ, chán rồi thôi. Tôi thấy mình đúng vậy, chắc tôi sống nghiêm túc quá chăng? Tôi cũng hạn chế các cuộc họp mặt bạn bè vào cuối tuần để chơi với con, hay chỉ để ở nhà. Tôi cũng muốn làm cho gia đình mình nhiều thứ nhưng cuộc sống tự lập, hai bên không giúp đỡ được nên lúc nào cũng túng thiếu, nợ nần ngân hàng.

    Lúc này tôi không muốn gắn bó với vợ thêm nữa, không muốn sống thật lòng, sợ một ngày nào đó tôi sẽ ngoại tình, sẽ xúc phạm hay làm tổn thương vợ. Khi không còn thương yêu thì không thấy xót xa, chỉ còn tình nghĩa, có điều tôi đang kẹt vì hai đứa con của mình. Cha mẹ ly hôn thì con tôi sẽ sống với mẹ nó, tôi không muốn chia cắt 2 đứa, một là tôi sẽ nuôi, hai là vợ tôi nuôi. Nếu con sống với vợ sẽ bị nhiễm bởi tính cách cô ấy, quát tháo, ồn ào và bị tiêm nhiễm bởi suy nghĩ tiêu cực, những câu nói cay nghiệt. Tôi giành quyền nuôi con thì quá tàn nhẫn với cô ấy. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Tôi đang ngoại tình tư tưởng bởi những người phụ nữ dịu dàng, ngọt ngào và hiểu biết mà tôi tiếp xúc trong công việc. Tôi không có ý định tấn công, tiến tới với ai trong số họ vì họ đều có gia đình, là người vợ tốt, có những người chồng tốt. Giờ tôi bắt đầu đến ngưỡng quan tâm đến người phụ nữ khác và đang thích một người. Tôi sợ đến ngày mình trở nên căm ghét vợ hoặc vợ cũng đối xử với tôi như vậy, vì khi sống không có tình yêu chắc chắn sẽ làm người khác buồn hoặc xúc phạm nhau. Tôi đã nói hết mọi điều với vợ, vợ cũng níu kéo nhưng giờ gần như không đổi và tôi cũng không thể tiếp tục được nữa. Mong mọi người cho tôi lời khuyên.
     
  12. thanhhung33

    thanhhung33 Active Member

    taxi tải thành hưng Chúng tôi đã trải qua 10 năm trong hôn nhân, có một trai một gái, chúng đều thương bố mẹ. Vấn đề là ở tôi, tôi muốn buông bỏ mọi thứ. Trong cuộc hôn nhân này tôi đã cố gắng để giữ gia đình vì con. Tôi định chia tay vợ 2-3 lần trong suốt 10 năm qua cũng bởi cô ấy xúc phạm, không tôn trọng tôi và gia đình. Cách cô ấy đối xử với gia đình chồng cũng bình thường. Tôi và vợ đều xuất thân nghèo khó, lên Hà Nội học đại học và làm việc rồi ở lại đây, dù vậy chúng tôi khác nhau về nền tảng và quan điểm, cả cách dạy con... Tôi đã hy vọng vợ mình vì tình yêu, vì chồng mà thay đổi tính nóng nảy, hung dữ, thế nhưng tôi đã lầm, tính tình thật không thể thay đổi nếu người đó không ngộ ra.

    Sống với vợ lúc nào tôi cũng thấy căng thẳng, mệt mỏi về tài chính, tiền của tôi vợ giữ hết, không có một thú vui nào cho riêng mình vì không có thời gian và không có tiền. Tiền vợ phát mỗi tháng vài triệu dù tôi là trụ cột gia đình về thu nhập, cũng mua được căn nhà ở Hà Nội, thu nhập giờ tầm 30 triệu mỗi tháng, thu nhập của vợ tầm 5-7 triệu/tháng. Về tình cảm tôi luôn u uất và không thể hiện mình được. Tôi là người sống tình cảm và mong muốn một cuộc sống vợ chồng hòa hợp và đồng điệu, cuộc sống tình dục cũng bắt đầu lệch lạc, vợ gần như không có nhu cầu mặc dù chỉ cách nhau có 3 tuổi. Tôi không phải dạng đàn ông tìm thú vui bên ngoài khi chán vợ. Bạn bè bảo tôi là dạng rất nguy hiểm, chúng tôi "bóc bánh trả tiền" xong là xong, hoặc cặp con bồ, chán rồi thôi. Tôi thấy mình đúng vậy, chắc tôi sống nghiêm túc quá chăng? Tôi cũng hạn chế các cuộc họp mặt bạn bè vào cuối tuần để chơi với con, hay chỉ để ở nhà. Tôi cũng muốn làm cho gia đình mình nhiều thứ nhưng cuộc sống tự lập, hai bên không giúp đỡ được nên lúc nào cũng túng thiếu, nợ nần ngân hàng.

    Lúc này tôi không muốn gắn bó với vợ thêm nữa, không muốn sống thật lòng, sợ một ngày nào đó tôi sẽ ngoại tình, sẽ xúc phạm hay làm tổn thương vợ. Khi không còn thương yêu thì không thấy xót xa, chỉ còn tình nghĩa, có điều tôi đang kẹt vì hai đứa con của mình. Cha mẹ ly hôn thì con tôi sẽ sống với mẹ nó, tôi không muốn chia cắt 2 đứa, một là tôi sẽ nuôi, hai là vợ tôi nuôi. Nếu con sống với vợ sẽ bị nhiễm bởi tính cách cô ấy, quát tháo, ồn ào và bị tiêm nhiễm bởi suy nghĩ tiêu cực, những câu nói cay nghiệt. Tôi giành quyền nuôi con thì quá tàn nhẫn với cô ấy. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Tôi đang ngoại tình tư tưởng bởi những người phụ nữ dịu dàng, ngọt ngào và hiểu biết mà tôi tiếp xúc trong công việc. Tôi không có ý định tấn công, tiến tới với ai trong số họ vì họ đều có gia đình, là người vợ tốt, có những người chồng tốt. Giờ tôi bắt đầu đến ngưỡng quan tâm đến người phụ nữ khác và đang thích một người. Tôi sợ đến ngày mình trở nên căm ghét vợ hoặc vợ cũng đối xử với tôi như vậy, vì khi sống không có tình yêu chắc chắn sẽ làm người khác buồn hoặc xúc phạm nhau. Tôi đã nói hết mọi điều với vợ, vợ cũng níu kéo nhưng giờ gần như không đổi và tôi cũng không thể tiếp tục được nữa. Mong mọi người cho tôi lời khuyên.
     
  13. thanhhung33

    thanhhung33 Active Member

    taxi tải thành hưng Chào anh, chồng cũ! Không phải mình em thích chuyên mục này, anh cũng thường đọc đúng không? Chắc anh viết tâm sự này trong trạng thái hơi say. Anh có biết tại sao mỗi lần gặp anh em lại gào khóc không? Vì thấy anh là em thấy những ngày tháng kinh hoàng nhất hiện về. Em từng nói nếu có ngày hết yêu, anh hãy nói, chúng ta chia tay một cách văn minh nhất, để tránh tổn thương cho mình và các con. Ngày anh có bồ, em như rơi từ trên cao xuống vực thẳm. Để làm em nản và ngoan ngoãn ký vào tờ giấy ly hôn, anh đã rất tàn nhẫn, về nhà chửi em không nguyên nhân, đánh em mà em không biết lý do mình bị đánh. Anh vu khống em với ba mẹ anh những gì anh còn nhớ không?

    Em không giận ba mẹ anh, chỉ buồn là sao tình người lại mong manh đến vậy, vài lời nói tất cả có thể trắng thành đen. Ngày ra tòa, mặc cho em ôm 3 con gào khóc dưới cái nắng tháng 6 chói chang, anh lạnh lùng đến đáng sợ. Em bị trầm cảm nặng phải vào viện tâm thần điều trị, may có bố mẹ em từ Hà Nội vào giúp trông con và luôn bên cạnh động viên, còn có những người bạn tốt nữa. Em dần hồi phục, gạt tất cả đau buồn sang một bên để bắt đầu lại ở tuổi 33. 7 năm ở nhà kiến thức của em đã rơi vãi, giờ phải vừa học, vừa làm, vừa chăm con. 4 năm qua con bệnh, con đau, cấp cứu, anh ở đâu vậy? http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Anh đang bận đưa bồ đi du lịch nước ngoài, bận check-in những nhà hàng sang trọng nhỉ? 4 năm qua em đã học thay anh để trở thành người bố tốt, ban ngày em đóng vai bố, ban đêm em trở về đúng nghĩa một người mẹ, ôm ấp vỗ về cho con ngủ. 4 năm gia đình anh chưa một lần hỏi thăm đến 3 đứa cháu nội mặc dù sau ly hôn động thái của em là vẫn đưa con về thăm ông bà 3 lần, bởi em nghĩ trẻ con không có lỗi. Giờ anh bù đắp gì cho em? Bù đắp bằng lời đề nghị như ép em tháng 9 tới ra tòa và anh nhận nuôi 2 con, để em bớt gánh nặng? Chẳng phải năm nay chị bồ của anh tròn 40 tuổi, 4 năm qua chị ấy vẫn không đẻ con cho anh à? Hay em nghe người ta nói mẹ anh và chị ấy đã chửi nhau chẳng ra gì?

    Anh chán "ngôi nhà" mà anh từng tuyên bố đó là tình yêu đích thực rồi đúng không? Tình yêu đích thực của anh đã ly hôn, khác ở chỗ là con của chị ấy để cho chồng cũ nuôi nên mới có điều kiện để chia sẻ, vỗ về anh; đâu giống như em chỉ biết cắm mũi vào cơm áo bỉm sữa. Anh đã là phó giám đốc dự án của một tập đoàn xây dựng, có nhà, có tình yêu đích thực, xin anh những lúc say đừng gọi em nói những lời thương nhớ. Giờ 4 mẹ con em sống cùng nhau rất vui vẻ, hạnh phúc, mỗi sáng thức dậy bọn nhỏ giành nhau ôm mẹ và xem ai là người yêu mẹ nhất, tối được nghe bọn nhỏ líu lo hát cho mẹ nghe bài hát về ngôi nhà hạnh phúc. Anh thấy đấy, anh đã không còn chỗ trong ngôi nhà của 4 mẹ con em nữa rồi.
     
  14. vanchuyen77

    vanchuyen77 Active Member

    taxi tải thành hưng Tôi và cô ấy quen nhau năm 2011. Đến 2016 tôi đi nghĩa vụ quân sự, đi được hơn một tháng cô ấy đã bỏ tôi theo người khác. Trong lúc quen người kia, cô ấy vẫn lén tạo nick mới để âm thầm nhắn tin với tôi, một phần hỏi thăm tôi, một phần trách tôi không bằng người cô ấy đang quen và khoe nhiều thứ lắm.

    Đến 2018 tôi xuất ngũ, cô ấy hẹn đi chơi và lúc đó tôi biết hai người họ chia tay rồi. Cô ấy muốn quen lại, nói giờ thương tôi nhiều lắm, bên người kia cô ấy không có cảm giác gì. Giờ tôi phải làm sao? Tôi như đứng ở giữa và rất phân vân. Còn vấn đề nữa là tuy chúng tôi đã quen nhau lâu như vậy nhưng cô ấy luôn từ chối quan hệ với lý do để khi cưới nhau đã. Tôi nên tiếp tục hay dừng lại? http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  15. vanchuyen77

    vanchuyen77 Active Member

    taxi tải thành hưng Tôi và cô ấy quen nhau năm 2011. Đến 2016 tôi đi nghĩa vụ quân sự, đi được hơn một tháng cô ấy đã bỏ tôi theo người khác. Trong lúc quen người kia, cô ấy vẫn lén tạo nick mới để âm thầm nhắn tin với tôi, một phần hỏi thăm tôi, một phần trách tôi không bằng người cô ấy đang quen và khoe nhiều thứ lắm.

    Đến 2018 tôi xuất ngũ, cô ấy hẹn đi chơi và lúc đó tôi biết hai người họ chia tay rồi. Cô ấy muốn quen lại, nói giờ thương tôi nhiều lắm, bên người kia cô ấy không có cảm giác gì. Giờ tôi phải làm sao? Tôi như đứng ở giữa và rất phân vân. Còn vấn đề nữa là tuy chúng tôi đã quen nhau lâu như vậy nhưng cô ấy luôn từ chối quan hệ với lý do để khi cưới nhau đã. Tôi nên tiếp tục hay dừng lại? http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  16. vanchuyen77

    vanchuyen77 Active Member


    taxi tải thành hưng Tôi 26 tuổi, là con gái, công việc ổn định, ngoại hình không xinh lắm nhưng đi đâu cũng được khen dễ nhìn, dễ thương. Là gái nhà nghèo, ở quê từ nhỏ nên tôi rất biết cố gắng, nấu ăn làm việc nhà đều giỏi, nhanh nhẹn, không bao giờ lười biếng. Đi làm thì ở cơ quan ai cũng khen tôi hoạt bát, công việc trôi chảy. Hồi còn sinh viên, tôi vừa học vừa làm nuôi thân nên khá bận, ngày học tối đi làm thêm mờ mắt, đặt lưng xuống là ngủ. Lúc đó tôi có mến một bạn khác trường nhưng ít gặp và bản thân ham làm quá nên vài tháng lại thôi.


    Sau thời gian nỗ lực bươn chải đủ nghề thì tôi đã có việc làm ổn định, thế nhưng nhìn lại mới thấy mình đang phải đi đám cưới liên tục. Các em nhỏ hơn, các bạn bằng tuổi đều có con ẵm, có chồng, có người yêu tâm sự; còn tôi ngày đi làm tối về ngủ, đọc sách dọn dẹp vơ vẩn, bạn bè cũng ít mà túi nó yêu đương hết nên không có ai để đi chơi cùng. Riết rồi chán tôi đã đăng ký đi gia sư buổi tối, về đến nhà lại dọn dẹp ăn rồi ngủ. Cũng có người giới thiệu, tôi hào hứng lắm nhưng gặp một hôm thôi là tôi không muốn gặp lần hai, có nhiều lý do tôi thấy không hợp, không hiểu vì sao, bản thân cũng không phải kén chọn gì. Mỗi lần về quê cả họ hàng làng xóm đều bảo nhìn cũng được gái mà không anh nào hốt giùm, mẹ không nói gì, đợi người ta về hết lại ra một bài thuyết giảng. Tôi đau đầu quá, có cách nào để có thể có người yêu không. http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  17. trinhtrieuan

    trinhtrieuan New Member

    cảm ơn đã chia sẽ bài viết hay
     
  18. hitaiphong90

    hitaiphong90 New Member

    Quyền lợi– Mức lương khởi điểm 17 triệu – 30 triệu
    – Quyền lợi được hưởng – Hưởng lương cứng + % doanh thu + phụ cấp + khác
    – BHXH, BHYT,..
    – Nghỉ t7,CN, nghỉ lễ tết, du lịch
    – khen thưởng theo thành tích công việc

    nơi làm việc tùy chon trong 64 tỉnh thành môi tỉnh 30 người

    chi tiêt công việc và hồ sơ xem tại >>> https://bit.ly/2HIdChf
     
  19. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Active Member

    dịch vụ chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi có cơ duyên làm việc với anh được hơn 2 năm. Từ lúc mới vô làm việc tôi đã ngưỡng mộ vì anh rất giỏi, thông minh và hài hước. Anh còn độc thân và trẻ, tôi kém anh 4 tuổi. Tôi cũng độc thân và anh biết tôi chưa có người yêu. Xét về công việc tôi rất biết ơn vì anh là người có công đào tạo tôi khá nhiều khi mới vô, là người định hướng và giúp tôi có bước đi đúng đắn cho sự nghiệp của mình. Tôi cũng không có ý định sẽ chủ động vì nghĩ mình chưa xứng đáng với tầm của anh ấy. Anh từng đi du học nước ngoài, có sự nghiệp, có vài công ty riêng, anh là con một gia đình tri thức lâu đời ở thành phố. Tôi chỉ là con một gia đình làm nông, tốt nghiệp đại học, làm nhân viên, còn anh là sếp trực tiếp của tôi. Trong công việc đôi khi tôi cũng được anh đánh giá cao vì là người có trách nhiệm và làm tốt công việc.

    Khoảng hơn nửa năm nay anh thường chủ động nói chuyện với tôi nhiều hơn ngoài công việc, có hôm nhắn tin nói chuyện mấy tiếng tới khuya, hỏi han quan tâm và chúc ngủ ngon tôi, có ý tìm hiểu tôi nhưng chưa rõ ràng. Những ngày 8/3 và 20/10 đều nhắn tin chúc mừng tôi. Tôi cũng nhiệt tình nói chuyện và có ý bật đèn xanh vì cũng có cảm tình với anh. Chúng tôi chỉ nhắn tin nói chuyện và gặp nhau trong công việc hoặc ở công ty thôi. Hơn một tháng nay anh và tôi không còn nói chuyện nhiều như trước, chỉ trao đổi về công việc. Anh là sếp nhưng ít ở công ty, khá bận, thường đi công tác nên chúng tôi ít gặp nhau và anh cứ xa cách dần. Nếu một người bận rộn như anh mà bỏ thời gian lâu như vậy để nói chuyện với tôi nhưng không thấy có tiến triển gì thêm thì tôi có nên hy vọng? https://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Anh không quan tâm tôi nhiều vì tạm thời bận hay do anh tìm hiểu và thấy tôi không phù hợp nên chỉ coi tôi là nhân viên, tiếp xúc vì công việc? Hay anh đã tìm được người khác? Từ đầu tôi có thích anh nhưng nghĩ mình chỉ nên vì công việc thôi nên cũng không nặng lòng lắm. Sau thời gian thân thiết với anh hơn mà giờ anh lại không quan tâm nên tôi thực sự khó tập trung cho công việc. Tôi từng có ý định nghỉ và cho mình cơ hội khác trong công việc và cả tình yêu nhưng lại thấy đau lòng lắm. Mong được chia sẻ với các bạn.
     
  20. phuong78bdsa

    phuong78bdsa Active Member

    dịch vụ chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi 30 tuổi, có con trai 4 tuổi và đã ly hôn do hai vợ chồng không hợp nhau về quan điểm sống. Tuy nhiên tôi vẫn tạo điều kiện cho hai bố con gần nhau nên cháu rất quấn bố. Chồng cũ của tôi đã có người mới và cũng dự định kết hôn sinh con. Gần đây, anh đề nghị tôi sinh thêm một đứa con nữa cho con của chúng tôi có em. Mặc dù tôi biết nếu làm vậy tôi phải thêm gánh nặng vì anh sẽ không thể phụ giúp tôi nhiều về kinh tế. Rồi con tôi phải chia sẻ bố với một gia đình khác, vẫn không thể có một gia đình trọn vẹn. Nhưng nghĩ lại, dù sao các con có cùng một cha vẫn hơn, hoặc sau này con trai tôi có anh có em, không phải cô độc trên đường đời. Vả lại tôi không muốn kết hôn thêm lần nữa, sợ sau này lớn tuổi muốn sinh cũng không sinh được. Mong chuyên gia và các bạn cho tôi một lời khuyên. https://chuyennhathanhhunghanoi.com
     

Chia sẻ trang này