Thời hạn visa đi Nhật bao lâu - Dvụ visa tại Đà Nẵng

Thảo luận trong 'Dịch Vụ - Giải Trí - Du Lịch' bắt đầu bởi Thailandhouse, 1/11/18.

cho thue nha tan binh
  1. Thailandhouse

    Thailandhouse Member

    Nếu bạn muốn đi Nhật Bản tự túc thì bạn phải làm visa Nhật tự túc, và thời hạn visa Nhật Bản bao lâu luôn là thông tin quan trọng giúp các bạn có thể lập kế hoạch du lịch chính xác nhất.

    Thời hạn lưu trú ở mỗi nước mỗi khác nhau nên sẽ có nhiều bạn đang rất rối không biết nếu đi Nhật thì được ở lại đây trong bao lâu. Bạ cần biết chính xác thời hạn visa đi Nhật bao lâu sau khi nhập cảnh để có thể xin công ty nghỉ phép cũng như lên kế hoạch lịch trình của mình sao cho hợp lý nhất hãy tham khảo thông tin dưới đây:

    [​IMG]

    Thời Hạn Visa Đi Nhật ?

    VINAVISA là công ty hỗ trợ làm visa du lịch tại Đà Nẵng visa uy tín đồng thời cũng luôn cập nhật những thông tin mới nhất về các vấn đề xuất nhập cảnh nên bạn có thể hoàn toàn yên tâm khi được tư vấn bởi đội ngủ nhân viên tân tâm của chúng tôi. Nếu có gì chưa rõ bạn vui lòng gọi số hotline 0901 84 83 83 để được tư vấn miễn phí.

    Theo quy định của chính phủ Nhật Bản về vấn đề cấp visa du lịch Nhật Bản thì kể từ ngày được cấp, visa Nhật sẽ có hiệu lực trong vòng khoản từ 90 ngày (03 tháng) và thời gian lưu trú tối đa không quá 01 tháng (30 ngày).

    Tuy nhiên, thời gian lưu trú tối đa sẽ được quyết định bởi được quyết định bởi nhân viên hải quan lúc bạn nhập cảnh vào sân bay Nhật Bản. Thời gian tối đa thường là 30 ngày tuy nhiên họ có thể có quyền cho phép bạn lưu trú khoảng từ 3, 5 hay 7 ngày tùy theo trường hợp cụ thể, và tuỳ theo mục đích và giấy tờ của bạn. Và họ cũng có quyền từ chối nhập cảnh nếu phát hiện bạn có biểu hiện vào Nhật sai với mục đích ban đầu và muốn cư trú bất hợp pháp ở đây.

    Lưu ý: Trên đây là thời hạn visa Nhật Bản diện du lịch, nếu quý khách hàng muốn sang Nhật Bản thăm thân phải làm hồ sơ xin visa thăm thân. Vinavisa chuyên hỗ trợ xin visa Nhật tại Đà Nẵng. Liên hệ Hotline: 0899 31 33 66 để được hỗ trợ và tư vấn miễn phí.

    Bạn không nên làm lịch trình và xin visa Nhật trong thời gian quá lâu. Vì khi đó hồ sơ của bạn sẽ được xét duyệt kĩ càng hơn, khó khăn hơn và tất nhiên là tỷ lệ đậu cũng sẽ thấp hơn. Bạn nên sắp xếp lịch trình một cách hợp lý nhất và phù hợp với lịch xin nghỉ phép của mình và kinh phí vừa phải.

    Nhìn chung thì xin visa Nhật cũng khá dễ so với việc xin visa các nước như Hàn Quốc, tuy nhiên một bộ hồ sơ bao gồm đầy đủ lịch trình và thật chi tiết, rõ ràng luôn là một điểm cộng đối với các nhân viên phòng lãnh sự cũng như các nhân viên hải quan khi nhập cảnh tại sân bay Nhật. Bạn cần lưu ý các thông tin trên khi chuẩn bị chuyến đi du lịch Nhật nếu đi theo hình thức tự túc. Nếu bạn đi du lịch theo Tour thì bạn không cần lo vấn đề này vì các công ty lữ hành quốc tế sẽ lo chúng giúp bạn, bạn chỉ cần mang visa lên cho họ là được.

    Sau khi điều mẫu đơn xin visa và đăng ký visa trực tuyến, bạn hãy mang hồ sơ bao gồm cả đơn đăng ký in từ trên website của ĐSQ có kèm mã vạch đến làm thủ tục tại địa chỉ làm visa đi Nhật ở Hà Nội hoặc TPHCM (Đối với đương đơn xin visa có hỗ khẩu từ Đà Nẵng trở vào Nam phải nộp hồ sơ tại TPHCM, từ Đà Nẵng trở ra Bắc nộp hồ sơ tại Hà Nội)

    Hy vọng đến đây bạn đã trả lời được cho câu hỏi thời hạn visa du lịch Nhật bao lâu ? Cũng như có được cho mình những thông tin cần thiết về địa chỉ xin visa Nhật? Liên hệ Hotline 0899313366 để được tư vấn xin visa du lịch tại Đà Nẵng sớm nhất. Chúc bạn có chuyến đi thật vui và ý nghĩa

    CÔNG TY CỔ PHẦN TM & DV DU LỊCH THẾ GIỚI TOÀN TÂM

    Địa chỉ: Tầng 3, Tòa nhà S-HOME, Số 110A đường 30/4, P. Hòa Cường Bắc, Q. Hải Châu, TP. Đà Nẵng
    Điện thoại: 02363 613 366 – Hotline: 0899 31 33 66
     
  2. phuong7

    phuong7 Active Member

    chuyển nhà thành hưng Mai Thái Khang tự nhận mình là người yêu tự do, mê xê dịch và không chịu được sự trói buộc, cố định. Kể từ khi tốt nghiệp đại học anh có thời gian và điều kiện tốt hơn cho niềm đam mê du lịch của bản thân. Chàng trai sinh năm 1995 này từng là thủ khoa đầu vào và đầu ra trường Đại học Sư phạm Kỹ thuật TP HCM khóa học 2013 – 2017.

    Nhớ đến sự kiện đáng tự hào này Thái Khang khiêm tốn: “Mình cảm thấy may mắn khi có được thành tích khá như thế, và mình nghĩ rằng trên đời này mọi sự cố gắng đều sẽ được đáp đền xứng đáng mà thôi.

    Hồi sinh viên của mình chắc cũng như các bạn, không có gì quá nổi bật nhưng lại vô cùng thoải mái và đáng nhớ với những kỷ niệm. Hồi đó mình thích đi lắm, dù không có điều kiện dư giả để du lịch nhiều.

    Rồi đến khi ra trường thì mình giành thời gian để khám phá, đến giờ mình đã đi được Hà Giang, Sa Pa, Sơn La, Ninh Bình, Đà Nẵng, Hội An, Đà Lạt, các tỉnh miền Tây....”.

    Từ những ngày đầu mới vào đại học, anh chàng này đã tự trang trải cuộc sống sinh viên bằng vệc kinh doanh, buôn bán các mặt hàng liên quan đến thời trang.

    Hiện tại thì Thái Khang vẫn theo đuổi công việc chuyên ngành và không ngừng tìm hiểu, khám phá, dịch chuyển để thỏa mãn niềm đam mê bất diệt với du lịch của mình.

    “Mình cảm thấy bản thân có duyên với buôn bán, nhờ thế cuộc sống cũng đỡ khó khăn hơn rất nhiều. Hơn nữa khi đi du lịch bằng chính đồng tiền mồ hôi mình bỏ ra thực sự rất thích thú, càng đi thì càng có nhiều động lực để cố gắng”, Thái Khang chia sẻ thêm.

    Tháng 2/2018 sau những ngày làm việc chăm chỉ Thái Khang cũng “tậu” cho mình một chiếc xe vespa với giá hơn 80 triệu đồng. Đây cũng là mơ ước mà Khang ấp ủ từ khi còn là sinh viên.

    Chuyến đi đầu tiên bằng chiếc xe máy này là từ TP HCM về quê ở Cần Thơ ăn tết. Sau lần đó thì Khang lên kế hoạch đi du lịch bằng xe máy.

    Kể từ đó đến nay anh chàng đều vi vu trên chiếc xe này, tháng 3 anh đi Đà Lạt với hành lý vô cùng đơn giản, vài ba bộ quần áo cùng nhiệt huyết tuổi trẻ. Tháng 4, Thái Khang cùng những người bạn về miền Tây, đến An Giang thả hồn trong khung cảnh thơ mộng.

    Đặc biệt, tháng 6 vừa qua anh phượt xuyên quốc gia sang Campuchia 2 ngày bằng chính xe máy. Chuyến trải nghiệm ở nước bạn không hề được lên kế hoạch trước, nhưng mọi thứ lại diễn ra suôn sẻ và thú vị.

    Là một anh chàng cá tính nên Khang thích sự phá cách, độc đáo, bởi thế anh đã không ngần ngại tân trang cho “người bạn đồng hành” của mình bằng lớp màu “chẳng giống ai” – mùa hoen ố, hoen gỉ.

    Khi nhìn chiếc xe có phần khác lạ của anh mọi người thường ngạc nhiên hỏi han, lúc đó anh chỉ cười trừ vì “mình thích thì mình làm chứ biết giải thích thế nào bây giờ”.

    Với Thái Khang mà nói thì du lịch là một cách tận hưởng cuộc sống và ghi dấu ấn tuổi trẻ trên những vùng đất mới. Đi du lịch cùng bạn bè thì tài sản cuối cùng sẽ là những kỷ niệm không thể phai mờ, độc hành là quá trình tự mình trưởng thành và hơn hết bên những người thân yêu trong chuyến đi là điều trọn vẹn nhất. taxi tải thành hưng
     
  3. phuong7

    phuong7 Active Member

    chuyển nhà thành hưng Mai Thái Khang tự nhận mình là người yêu tự do, mê xê dịch và không chịu được sự trói buộc, cố định. Kể từ khi tốt nghiệp đại học anh có thời gian và điều kiện tốt hơn cho niềm đam mê du lịch của bản thân. Chàng trai sinh năm 1995 này từng là thủ khoa đầu vào và đầu ra trường Đại học Sư phạm Kỹ thuật TP HCM khóa học 2013 – 2017.

    Nhớ đến sự kiện đáng tự hào này Thái Khang khiêm tốn: “Mình cảm thấy may mắn khi có được thành tích khá như thế, và mình nghĩ rằng trên đời này mọi sự cố gắng đều sẽ được đáp đền xứng đáng mà thôi.

    Hồi sinh viên của mình chắc cũng như các bạn, không có gì quá nổi bật nhưng lại vô cùng thoải mái và đáng nhớ với những kỷ niệm. Hồi đó mình thích đi lắm, dù không có điều kiện dư giả để du lịch nhiều.

    Rồi đến khi ra trường thì mình giành thời gian để khám phá, đến giờ mình đã đi được Hà Giang, Sa Pa, Sơn La, Ninh Bình, Đà Nẵng, Hội An, Đà Lạt, các tỉnh miền Tây....”.

    Từ những ngày đầu mới vào đại học, anh chàng này đã tự trang trải cuộc sống sinh viên bằng vệc kinh doanh, buôn bán các mặt hàng liên quan đến thời trang.

    Hiện tại thì Thái Khang vẫn theo đuổi công việc chuyên ngành và không ngừng tìm hiểu, khám phá, dịch chuyển để thỏa mãn niềm đam mê bất diệt với du lịch của mình.

    “Mình cảm thấy bản thân có duyên với buôn bán, nhờ thế cuộc sống cũng đỡ khó khăn hơn rất nhiều. Hơn nữa khi đi du lịch bằng chính đồng tiền mồ hôi mình bỏ ra thực sự rất thích thú, càng đi thì càng có nhiều động lực để cố gắng”, Thái Khang chia sẻ thêm.

    Tháng 2/2018 sau những ngày làm việc chăm chỉ Thái Khang cũng “tậu” cho mình một chiếc xe vespa với giá hơn 80 triệu đồng. Đây cũng là mơ ước mà Khang ấp ủ từ khi còn là sinh viên.

    Chuyến đi đầu tiên bằng chiếc xe máy này là từ TP HCM về quê ở Cần Thơ ăn tết. Sau lần đó thì Khang lên kế hoạch đi du lịch bằng xe máy.

    Kể từ đó đến nay anh chàng đều vi vu trên chiếc xe này, tháng 3 anh đi Đà Lạt với hành lý vô cùng đơn giản, vài ba bộ quần áo cùng nhiệt huyết tuổi trẻ. Tháng 4, Thái Khang cùng những người bạn về miền Tây, đến An Giang thả hồn trong khung cảnh thơ mộng.

    Đặc biệt, tháng 6 vừa qua anh phượt xuyên quốc gia sang Campuchia 2 ngày bằng chính xe máy. Chuyến trải nghiệm ở nước bạn không hề được lên kế hoạch trước, nhưng mọi thứ lại diễn ra suôn sẻ và thú vị.

    Là một anh chàng cá tính nên Khang thích sự phá cách, độc đáo, bởi thế anh đã không ngần ngại tân trang cho “người bạn đồng hành” của mình bằng lớp màu “chẳng giống ai” – mùa hoen ố, hoen gỉ.

    Khi nhìn chiếc xe có phần khác lạ của anh mọi người thường ngạc nhiên hỏi han, lúc đó anh chỉ cười trừ vì “mình thích thì mình làm chứ biết giải thích thế nào bây giờ”.

    Với Thái Khang mà nói thì du lịch là một cách tận hưởng cuộc sống và ghi dấu ấn tuổi trẻ trên những vùng đất mới. Đi du lịch cùng bạn bè thì tài sản cuối cùng sẽ là những kỷ niệm không thể phai mờ, độc hành là quá trình tự mình trưởng thành và hơn hết bên những người thân yêu trong chuyến đi là điều trọn vẹn nhất. taxi tải thành hưng
     
  4. taxitai82

    taxitai82 Active Member

    chuyển nhà thành hưng Cũng như bao bạn trẻ lớn lên trên vùng đất nghèo xã Nghĩa Thịnh, huyện Nghĩa Đàn (Nghệ An) Tuấn ước mơ bước vào giảng đường đại học để thay đổi số phận của bản thân. Sau khi tốt nghiệp THPT, Nguyễn Mạnh Tuấn thi đậu vào khoa Sinh học Trường Đại học sư phạm Hà Nội. Sau 4 năm đèn sách, năm 2013, Tuấn đã tốt nghiệp đại học, giấc mơ làm giáo viên đã trở thành hiện thực. Tuy nhiên, mỗi lần về quê, thấy đất đai màu mỡ nhưng cha, mẹ làm vất vả không thoát khỏi cảnh đói nghèo, buộc anh đi đến quyết định khó khăn nhất đối với cuộc đời mình.

    Từ những kiến thức đã được học cộng với đất đai ở quê rộng lớn, màu mỡ Tuấn quyết định về quê trồng rừng, làm trang trại. Xuất thân từ gia đình làm nông nghiệp, ngay từ khi còn nhỏ Tuấn đã cùng bố mẹ lên rừng, phát quang đất trống, đồi núi trọc. Những năm đó, đất đai thuộc lâm trường quản lý. Sau này, lâm trường giao lại đất rừng cho dân theo chủ trương giao đất giao rừng. Được chính quyền xã Nghĩa Thịnh khuyến khích, gia đình Tuấn nhận hàng chục ha.
    Sau khi về quê Tuấn cùng với bố, mẹ cải tạo trồng được hơn 10ha rừng. Phía trên đỉnh đồi gia đình Tuấn trồng các loại gỗ quý như: lim, lát và các loại cây nguyên liệu giấy như keo lai, bạch đàn vừa để phát triển kinh tế gia đình vừa bảo vệ rừng, giữ nước.

    Ngoài ra, Tuấn còn lập trang trại ở bìa rừng, chọn chăn nuôi làm kinh tế mũi nhọn, đầu tư nuôi lợn thịt với hơn 70 con. Tuấn chọn mua con giống lợn lai đem về nuôi, bởi loại lợn này chắc thịt, thơm ngon. Mỗi năm anh xuất bán 3 đợt, với giá bán 50.000 đồng/kg hơi, cho thu nhập hơn 200 triệu đồng/năm.

    Cùng với nuôi lợn, anh còn đầu tư nuôi gà thả trên đồi rừng và đã được các nhà hàng trên địa bàn thu mua tận nơi. Nhờ đó mà mỗi năm Tuấn xuất bán trên 1.000 - 1.200 con gà thịt, thu nhập từ 120 - 200 triệu đồng/năm.

    Anh Nguyễn Mạnh Tuấn tâm sự: “Trước đây tôi nghĩ học đại học mới có tương lai. Nhưng sau khi tốt nghiệp trầy trật xin được việc làm hợp đồng với mức lương bèo bọt. Không thể để phí tuổi trẻ, tôi quyết định từ bỏ ước mơ theo nghề dạy học về quê mở rộng mô hình trồng rừng và chăn nuôi trên chính mảnh đất mình sinh ra. Đến thời điểm này, tôi thấy quyết định của mình sự lựa chọn sáng suốt...".

    Dẫn chúng tôi thăm những đồi keo ngút ngàn, Tuấn nói: “Đất ở đây phù hợp cho cây keo lai, chỉ cần đầu tư khoảng 10 - 12 triệu đồng/ha, sau 5 năm cho thu hoạch, trừ chi phí lãi trên 60 – 70 triệu đồng/ha.”

    Không chỉ mạnh dạn, dám nghĩ dám làm trong phát triển kinh tế, Nguyễn Mạnh Tuấn được mọi người biết là một cán bộ đoàn năng động, nhiệt huyết trong các phong trào hoạt động đoàn ở địa phương. Đặc biệt là hướng dẫn thanh niên làm kinh tế.Trao đổi với Dân Việt, ông Lâm Văn Thắng - Trưởng Phòng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn huyện Nghĩa Đàn cho hay: “Tôi đã trực tiếp đến thăm trang trại của Tuấn, tôi thấy Tuấn rất chịu khó và tìm tòi phát triển mô hình trang trại. Đây là tấm gương cho nhiều thanh cũng như người dân trên địa bàn học tập”. taxi tải thành hưng
     
  5. taxitai82

    taxitai82 Active Member

    chuyển nhà thành hưng Cũng như bao bạn trẻ lớn lên trên vùng đất nghèo xã Nghĩa Thịnh, huyện Nghĩa Đàn (Nghệ An) Tuấn ước mơ bước vào giảng đường đại học để thay đổi số phận của bản thân. Sau khi tốt nghiệp THPT, Nguyễn Mạnh Tuấn thi đậu vào khoa Sinh học Trường Đại học sư phạm Hà Nội. Sau 4 năm đèn sách, năm 2013, Tuấn đã tốt nghiệp đại học, giấc mơ làm giáo viên đã trở thành hiện thực. Tuy nhiên, mỗi lần về quê, thấy đất đai màu mỡ nhưng cha, mẹ làm vất vả không thoát khỏi cảnh đói nghèo, buộc anh đi đến quyết định khó khăn nhất đối với cuộc đời mình.

    Từ những kiến thức đã được học cộng với đất đai ở quê rộng lớn, màu mỡ Tuấn quyết định về quê trồng rừng, làm trang trại. Xuất thân từ gia đình làm nông nghiệp, ngay từ khi còn nhỏ Tuấn đã cùng bố mẹ lên rừng, phát quang đất trống, đồi núi trọc. Những năm đó, đất đai thuộc lâm trường quản lý. Sau này, lâm trường giao lại đất rừng cho dân theo chủ trương giao đất giao rừng. Được chính quyền xã Nghĩa Thịnh khuyến khích, gia đình Tuấn nhận hàng chục ha.
    Sau khi về quê Tuấn cùng với bố, mẹ cải tạo trồng được hơn 10ha rừng. Phía trên đỉnh đồi gia đình Tuấn trồng các loại gỗ quý như: lim, lát và các loại cây nguyên liệu giấy như keo lai, bạch đàn vừa để phát triển kinh tế gia đình vừa bảo vệ rừng, giữ nước.

    Ngoài ra, Tuấn còn lập trang trại ở bìa rừng, chọn chăn nuôi làm kinh tế mũi nhọn, đầu tư nuôi lợn thịt với hơn 70 con. Tuấn chọn mua con giống lợn lai đem về nuôi, bởi loại lợn này chắc thịt, thơm ngon. Mỗi năm anh xuất bán 3 đợt, với giá bán 50.000 đồng/kg hơi, cho thu nhập hơn 200 triệu đồng/năm.

    Cùng với nuôi lợn, anh còn đầu tư nuôi gà thả trên đồi rừng và đã được các nhà hàng trên địa bàn thu mua tận nơi. Nhờ đó mà mỗi năm Tuấn xuất bán trên 1.000 - 1.200 con gà thịt, thu nhập từ 120 - 200 triệu đồng/năm.

    Anh Nguyễn Mạnh Tuấn tâm sự: “Trước đây tôi nghĩ học đại học mới có tương lai. Nhưng sau khi tốt nghiệp trầy trật xin được việc làm hợp đồng với mức lương bèo bọt. Không thể để phí tuổi trẻ, tôi quyết định từ bỏ ước mơ theo nghề dạy học về quê mở rộng mô hình trồng rừng và chăn nuôi trên chính mảnh đất mình sinh ra. Đến thời điểm này, tôi thấy quyết định của mình sự lựa chọn sáng suốt...".

    Dẫn chúng tôi thăm những đồi keo ngút ngàn, Tuấn nói: “Đất ở đây phù hợp cho cây keo lai, chỉ cần đầu tư khoảng 10 - 12 triệu đồng/ha, sau 5 năm cho thu hoạch, trừ chi phí lãi trên 60 – 70 triệu đồng/ha.”

    Không chỉ mạnh dạn, dám nghĩ dám làm trong phát triển kinh tế, Nguyễn Mạnh Tuấn được mọi người biết là một cán bộ đoàn năng động, nhiệt huyết trong các phong trào hoạt động đoàn ở địa phương. Đặc biệt là hướng dẫn thanh niên làm kinh tế.Trao đổi với Dân Việt, ông Lâm Văn Thắng - Trưởng Phòng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn huyện Nghĩa Đàn cho hay: “Tôi đã trực tiếp đến thăm trang trại của Tuấn, tôi thấy Tuấn rất chịu khó và tìm tòi phát triển mô hình trang trại. Đây là tấm gương cho nhiều thanh cũng như người dân trên địa bàn học tập”. taxi tải thành hưng
     
  6. nmai3

    nmai3 Active Member

    chuyển nhà thành hưng Cây tỳ bà (biwa) là giống cây có ở nhiều nước châu Á, điển hình như Việt Nam, Trung Quốc và Nhật Bản. Quả tỳ bà có mùi thơm, vị ngọt chua dễ chịu. Hoa và lá cây tỳ bà có tác dụng giải nhiệt, thanh đờm, nhuận phổi. Thuốc điều chế từ cây tỳ bà đã được sử dụng ở Trung Quốc hàng trăm năm qua.

    Năm 1990, ông Tiêu Trung Hoa, người Trung Quốc lần đầu được nhận cây giống tỳ bà, do uỷ ban thôn cung cấp miễn phí. Ông đã trồng một lúc 800 cây giống và bắt đầu gắn bó với quả tỳ bà.

    Lúc bấy giờ, ông Hoa cho rằng cây tỳ bà có tiềm năng kinh tế cao, trong tương lai chắc chắn có thể kiếm tiền nhờ giống cây này. Nhưng nếu muốn trồng, ông phải khai khẩn vùng núi, chặt đi rất nhiều cây gỗ khác. Vợ ông vì vậy mà nhất quyết không đồng ý.

    Một lần nọ, vợ ông Hoa có việc phải đi xa, ông liền tranh thủ cơ hội gọi bạn bè người thân tới cùng khai khẩn đất đai, trồng cây tà bà.
    Năm 1993, lứa cây đầu tiên đã cho ra trái. Nhưng vị của chúng kém xa quả tỳ bà bán ở ngoài, điều này khiến Tiêu Trung Hoa hết sức buồn phiền. May mắn thay, tổ chức chuyên môn 1212 của địa phương đã triển khai lớp bồi dưỡng cho các hộ trồng cây tỳ bà, hướng dẫn bài bản về kỹ thuật. Nhờ vậy, Tiêu Trung Hoa đã học được nhiều bí quyết hiệu quả.

    Dần dần, quả tỳ bà của ông Hoa đã có sự khác biệt rõ rệt sau với đợt kết trái đầu tiên. Chúng cũng bắt đầu đem lại lợi ích về kinh tế. Tuy nhiên, tới năm 2005, giá bán quả tỳ bà không ổn định, việc tiêu thụ còn bị đình trệ một thời gian. Người dân trong thôn vì không bán được thành phẩm với giá cao, bèn nhất loạt đốn cây để trồng thứ khác. Chỉ có mình Tiêu Trung Hoa vẫn kiên trì trụ tiếp 2 năm.

    Sau năm 2007, giá tỳ bà bắt đầu phục hồi, đem lại nguồn thu nhập tích cực và sự động viên tinh thần lớn lao cho Tiêu Trung Hoa. Bên cạnh việc chăm sóc cây trồng, ông còn tốt bụng hướng dẫn bà con trong thôn cùng vươn lên làm giàu.

    Trong vòng một năm trở lại đây, 800 cây tỳ bà của ông Hoa đã cho thu hoạch hơn 3 tấn quả, đem lại doanh thu hơn 100.000 NDT (336 triệu đồng). taxi tải thành hưng
     
  7. taxitai82

    taxitai82 Active Member

    chuyển nhà thành hưng Mùa đông của Hà Nội vẫn là một mùa đông lạnh với Lệ Thủy. Đứa bé đã quá lớn và bác sĩ khuyên cô không nên bỏ nó. Cô chỉ biết khóc. Cứ như gánh nặng thanh xuân để lại, cô nên làm gì lúc này, với đứa bé và với tương lai của chính mình?

    Gia Khải xếp lại vài thứ cho căn phòng tân hôn. Anh phát hiện ra cuốn sổ cũ bị giấu ở giữa khe của giá sách. Anh mở nó ra và đọc.

    “Đến giờ mình vẫn chưa tin được rằng mình đã có thai, mình đúng là một đứa tệ hại, cả ngàn lần muốn bỏ mà cuối cùng lại chẳng đủ can đảm để bỏ đứa bé.

    Gọi tạm con là Min, mẹ sẽ nói chuyện với con bằng những suy nghĩ viết ra trên giấy...cho đến ngày mẹ đủ can đảm để đón nhận con như một điều tuyệt vời của cuộc đời.

    Min được một tháng mẹ phát hiện ra cha con đã đính hôn từ rất lâu rồi. Giá mẹ không chạm vào chiếc laptop đầy kỉ niệm của họ, thì có lẽ, mẹ vẫn có thêm một chút thời gian hạnh phúc nữa bên cạnh cha của con mà không phải bận lòng lo sợ rằng một ngày nào đó, khi cô ấy trở về, mẹ và cha con sẽ trở thành người dưng một cách đột ngột.
    Có lẽ cha con yêu cô ấy rất nhiều Min ạ, mẹ chưa từng nhận được một nụ cười rạng rỡ đến vậy từ cha con, nhưng cô ấy có tất cả. Ngày đầu bước vào căn phòng này, mẹ rất ngạc nhiên vì tủ quần áo có quá nhiều bộ đồ sang trọng còn chưa giật mác. Hóa ra là cha con đã mua để đợi cô ấy về mặc chúng. Thật tệ hại làm sao khi mẹ đã thử hết chúng trong hạnh phúc. Cuối cùng, ngay cả những món đồ nhỏ nhất cũng không thuộc về mẹ.

    Chiếc nịt bụng này có lẽ khiến con đau nhiều lắm, mẹ xin lỗi nhưng có những chuyện chỉ mình mẹ biết thì tốt hơn, mẹ không muốn dùng con làm công cụ để trói buộc cha con, mẹ xin lỗi nhưng con chịu đựng thêm vài ngày nữa nhé, dù sao mẹ cũng sắp phải rời nơi này …”

    Khải phóng xe tới căn nhà mà anh mua cho Lệ Thủy. Đèn vẫn còn sáng. Anh lấy điện thoại gửi đi cho cô một dòng tin nhắn.

    “Em ra ngoài cổng đi, anh muốn gặp em một lát.”

    Không gian lặng im, không có hồi âm nào từ chiếc điện thoại. Anh vẫn ngồi im trong xe, anh không muốn quay trở về khi chưa gặp được cô.

    Lệ Thủy tỉnh giấc, cô mở mắt với điện thoại. Hai tiếng trước tin nhắn của anh gửi đến. Cô bật dậy, mặc chút đồ rồi ra ngoài. Thật may, anh vẫn ở đây - cô thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy chiếc Mẹc trắng quen thuộc đỗ ngay trước cổng. Cô mở cửa xe, ngồi cùng hàng ghế với anh.

    Gia Khải nhìn cô rất cẩn thận, ánh nhìn ấy khiến cô không quen, vì trước đó cô chưa từng nhận được một ánh nhìn như vậy.

    Anh chạm vào chiếc váy xòe rộng của cô. Cô vội đẩy tay anh ra:

    - Anh định làm gì vậy. Hôm nay là ngày dạm ngõ của anh với cô ấy mà, sao anh lại ở đây?

    Phải, dù rời xa anh, bận rộn hơn khi phải kiếm việc làm để có thêm chút tiền trước khi nằm ổ, nhưng những ngày qua, cô chưa hề bỏ qua bất kỳ một thông tin gì về anh. Cô vẫn hay lẻn vào Facebook của anh những lúc đêm muộn không ngủ được, đọc rất kỹ những dòng tin nhắn mà Tuệ Minh gửi cho anh.

    Gia Khải bỏ qua hết những câu nói của Lệ Thủy. Anh khẽ kéo chiếc váy xoè của cô lên.. từ từ... chậm rãi...một dải vải đen siết chặt quanh bụng của cô ấy và có thêm một chút máu đang dần chảy xuống đùi cô.

    - Đứa bé này là con của anh sao?

    - Đứa bé nào vậy, chỉ là em không muốn cho anh thấy bộ dạng phát tướng vì béo của mình thôi mà.

    Lệ Thủy lảng tránh câu hỏi của anh. Cô biết anh sẽ không tin những lời cô đang nói, nhưng thừa nhận thì chắc chắn cô sẽ không nói với anh.

    - Sao không nói cho anh biết.

    - Nói cho anh biết ư. Anh liệu có chịu rời bỏ cô ấy và chấp nhận em. Phải là con của anh, nhưng em cũng đã cố gắng hết sức rồi, em biết làm gì được cơ chứ. Em đã từng muốn bỏ nó, nó không nên đến bên em vào lúc này. Đến cuối cùng anh vẫn là chồng của người khác, chỉ có đứa bé này thuộc về em. Anh về làm đám cưới cùng cô ấy đi. Đám cưới ấy không thể thiếu chú rể được.

    - Còn con của em có thể thiếu cha, ý em là vậy sao, ít nhất em cũng phải nói cho anh biết chứ…

    - Vậy giờ anh biết rồi anh làm gì để bù đắp đây. Sao anh có thể trách móc em vì không nói cho biết trong khi bản thân anh thì chưa từng một lần đón nhận em đúng nghĩa. Anh quá yêu cô ấy, anh quá ích kỷ với em. Anh cư xử như thể anh cũng có tình cảm với em mà hóa ra mãi sau em mới biết vì anh từng tổn thương khi cô ấy rời đi nên anh mới dành hết những sự quan tâm đó cho em.

    Anh luôn nghĩ em là cô ấy, nhưng không, mãi mãi không phải, em sao có thể là người phụ nữ anh yêu. Anh về đi, về làm đám cưới cùng cô ấy, sống cho tốt vào, đừng tìm em nữa, em không cần anh phải có trách nhiệm.

    - Em không cần gì từ anh?

    - À, có đấy, cho em thêm tiền đi em cần tiền để mua thêm chút đồ cho đứa bé. Em sắp tiêu hết khoản tiền tiết kiệm mà ngày trước anh cho rồi.

    - Em vẫn chỉ là đồ đàn bà thèm khát những thứ không thuộc về mình.

    - Phải rồi, em là như vậy, anh thật tức cười quá. Anh mong chờ gì ở em chứ.

    - Anh cũng không biết mình mong chờ gì từ em mà đến đây…

    Đêm đông ấy, trời đột ngột mưa giao mùa. Cô ngã xuống giữa những dòng nước xối xả. Máu cứ thế tứa ra pha lẫn vào nước mà tan ra. Gia Khải thấy cô ngã, nhưng anh vẫn như mọi khi, không hề bước đến và nâng cô dậy. Lệ Thủy quá mạnh mẽ. Nếu lúc ấy cô nói rằng muốn giữ anh, có lẽ, anh sẽ ở lại cùng cô.
    ***
    Mùi không gian của bệnh viện không khó để nhận ra. Và trong bầu không khí xám xịt ấy, người đàn ông cũ, anh ta vẫn nắm chặt tay cô như ngày xưa đã từng.

    - Em tỉnh rồi sao, đừng cử động mạnh quá, em đang bị suy nhược cơ thể.

    - Em ở đây bao lâu rồi anh.

    - Hai ngày. Em hôn mê hai ngày rồi. Thật may vì em đã tỉnh lại. Từ nay đừng lo nghĩ nữa, em phải sống vì đứa bé.

    Cô không nói gì lẳng lặng nhắm mắt lại. Ít ra cũng có người luôn mong cô sống thật tốt. Ít ra thì cô cũng không phải là đứa trẻ cô đơn. Mấy ngày sau cô dần hồi phục. Khuôn mặt cũng bớt hơn những phiền muội mỗi ngày.

    - Anh không đi làm sao, lúc nào em mở mắt cũng thấy anh bên cạnh. - Cô khẽ hỏi Vũ khi thấy anh loay hoay sắp cháo ra bát.

    - Ừm có chứ em. Đợi em ăn xong rồi anh đi.

    - Anh vẫn tốt với em quá.

    - Em định làm gì với đứa bé.

    - Em sẽ sinh nó ra, và trở thành một người mẹ tốt. taxi tải thành hưng
     
  8. taxitai82

    taxitai82 Active Member

    chuyển nhà thành hưng Mùa đông của Hà Nội vẫn là một mùa đông lạnh với Lệ Thủy. Đứa bé đã quá lớn và bác sĩ khuyên cô không nên bỏ nó. Cô chỉ biết khóc. Cứ như gánh nặng thanh xuân để lại, cô nên làm gì lúc này, với đứa bé và với tương lai của chính mình?

    Gia Khải xếp lại vài thứ cho căn phòng tân hôn. Anh phát hiện ra cuốn sổ cũ bị giấu ở giữa khe của giá sách. Anh mở nó ra và đọc.

    “Đến giờ mình vẫn chưa tin được rằng mình đã có thai, mình đúng là một đứa tệ hại, cả ngàn lần muốn bỏ mà cuối cùng lại chẳng đủ can đảm để bỏ đứa bé.

    Gọi tạm con là Min, mẹ sẽ nói chuyện với con bằng những suy nghĩ viết ra trên giấy...cho đến ngày mẹ đủ can đảm để đón nhận con như một điều tuyệt vời của cuộc đời.

    Min được một tháng mẹ phát hiện ra cha con đã đính hôn từ rất lâu rồi. Giá mẹ không chạm vào chiếc laptop đầy kỉ niệm của họ, thì có lẽ, mẹ vẫn có thêm một chút thời gian hạnh phúc nữa bên cạnh cha của con mà không phải bận lòng lo sợ rằng một ngày nào đó, khi cô ấy trở về, mẹ và cha con sẽ trở thành người dưng một cách đột ngột.
    Có lẽ cha con yêu cô ấy rất nhiều Min ạ, mẹ chưa từng nhận được một nụ cười rạng rỡ đến vậy từ cha con, nhưng cô ấy có tất cả. Ngày đầu bước vào căn phòng này, mẹ rất ngạc nhiên vì tủ quần áo có quá nhiều bộ đồ sang trọng còn chưa giật mác. Hóa ra là cha con đã mua để đợi cô ấy về mặc chúng. Thật tệ hại làm sao khi mẹ đã thử hết chúng trong hạnh phúc. Cuối cùng, ngay cả những món đồ nhỏ nhất cũng không thuộc về mẹ.

    Chiếc nịt bụng này có lẽ khiến con đau nhiều lắm, mẹ xin lỗi nhưng có những chuyện chỉ mình mẹ biết thì tốt hơn, mẹ không muốn dùng con làm công cụ để trói buộc cha con, mẹ xin lỗi nhưng con chịu đựng thêm vài ngày nữa nhé, dù sao mẹ cũng sắp phải rời nơi này …”

    Khải phóng xe tới căn nhà mà anh mua cho Lệ Thủy. Đèn vẫn còn sáng. Anh lấy điện thoại gửi đi cho cô một dòng tin nhắn.

    “Em ra ngoài cổng đi, anh muốn gặp em một lát.”

    Không gian lặng im, không có hồi âm nào từ chiếc điện thoại. Anh vẫn ngồi im trong xe, anh không muốn quay trở về khi chưa gặp được cô.

    Lệ Thủy tỉnh giấc, cô mở mắt với điện thoại. Hai tiếng trước tin nhắn của anh gửi đến. Cô bật dậy, mặc chút đồ rồi ra ngoài. Thật may, anh vẫn ở đây - cô thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy chiếc Mẹc trắng quen thuộc đỗ ngay trước cổng. Cô mở cửa xe, ngồi cùng hàng ghế với anh.

    Gia Khải nhìn cô rất cẩn thận, ánh nhìn ấy khiến cô không quen, vì trước đó cô chưa từng nhận được một ánh nhìn như vậy.

    Anh chạm vào chiếc váy xòe rộng của cô. Cô vội đẩy tay anh ra:

    - Anh định làm gì vậy. Hôm nay là ngày dạm ngõ của anh với cô ấy mà, sao anh lại ở đây?

    Phải, dù rời xa anh, bận rộn hơn khi phải kiếm việc làm để có thêm chút tiền trước khi nằm ổ, nhưng những ngày qua, cô chưa hề bỏ qua bất kỳ một thông tin gì về anh. Cô vẫn hay lẻn vào Facebook của anh những lúc đêm muộn không ngủ được, đọc rất kỹ những dòng tin nhắn mà Tuệ Minh gửi cho anh.

    Gia Khải bỏ qua hết những câu nói của Lệ Thủy. Anh khẽ kéo chiếc váy xoè của cô lên.. từ từ... chậm rãi...một dải vải đen siết chặt quanh bụng của cô ấy và có thêm một chút máu đang dần chảy xuống đùi cô.

    - Đứa bé này là con của anh sao?

    - Đứa bé nào vậy, chỉ là em không muốn cho anh thấy bộ dạng phát tướng vì béo của mình thôi mà.

    Lệ Thủy lảng tránh câu hỏi của anh. Cô biết anh sẽ không tin những lời cô đang nói, nhưng thừa nhận thì chắc chắn cô sẽ không nói với anh.

    - Sao không nói cho anh biết.

    - Nói cho anh biết ư. Anh liệu có chịu rời bỏ cô ấy và chấp nhận em. Phải là con của anh, nhưng em cũng đã cố gắng hết sức rồi, em biết làm gì được cơ chứ. Em đã từng muốn bỏ nó, nó không nên đến bên em vào lúc này. Đến cuối cùng anh vẫn là chồng của người khác, chỉ có đứa bé này thuộc về em. Anh về làm đám cưới cùng cô ấy đi. Đám cưới ấy không thể thiếu chú rể được.

    - Còn con của em có thể thiếu cha, ý em là vậy sao, ít nhất em cũng phải nói cho anh biết chứ…

    - Vậy giờ anh biết rồi anh làm gì để bù đắp đây. Sao anh có thể trách móc em vì không nói cho biết trong khi bản thân anh thì chưa từng một lần đón nhận em đúng nghĩa. Anh quá yêu cô ấy, anh quá ích kỷ với em. Anh cư xử như thể anh cũng có tình cảm với em mà hóa ra mãi sau em mới biết vì anh từng tổn thương khi cô ấy rời đi nên anh mới dành hết những sự quan tâm đó cho em.

    Anh luôn nghĩ em là cô ấy, nhưng không, mãi mãi không phải, em sao có thể là người phụ nữ anh yêu. Anh về đi, về làm đám cưới cùng cô ấy, sống cho tốt vào, đừng tìm em nữa, em không cần anh phải có trách nhiệm.

    - Em không cần gì từ anh?

    - À, có đấy, cho em thêm tiền đi em cần tiền để mua thêm chút đồ cho đứa bé. Em sắp tiêu hết khoản tiền tiết kiệm mà ngày trước anh cho rồi.

    - Em vẫn chỉ là đồ đàn bà thèm khát những thứ không thuộc về mình.

    - Phải rồi, em là như vậy, anh thật tức cười quá. Anh mong chờ gì ở em chứ.

    - Anh cũng không biết mình mong chờ gì từ em mà đến đây…

    Đêm đông ấy, trời đột ngột mưa giao mùa. Cô ngã xuống giữa những dòng nước xối xả. Máu cứ thế tứa ra pha lẫn vào nước mà tan ra. Gia Khải thấy cô ngã, nhưng anh vẫn như mọi khi, không hề bước đến và nâng cô dậy. Lệ Thủy quá mạnh mẽ. Nếu lúc ấy cô nói rằng muốn giữ anh, có lẽ, anh sẽ ở lại cùng cô.
    ***
    Mùi không gian của bệnh viện không khó để nhận ra. Và trong bầu không khí xám xịt ấy, người đàn ông cũ, anh ta vẫn nắm chặt tay cô như ngày xưa đã từng.

    - Em tỉnh rồi sao, đừng cử động mạnh quá, em đang bị suy nhược cơ thể.

    - Em ở đây bao lâu rồi anh.

    - Hai ngày. Em hôn mê hai ngày rồi. Thật may vì em đã tỉnh lại. Từ nay đừng lo nghĩ nữa, em phải sống vì đứa bé.

    Cô không nói gì lẳng lặng nhắm mắt lại. Ít ra cũng có người luôn mong cô sống thật tốt. Ít ra thì cô cũng không phải là đứa trẻ cô đơn. Mấy ngày sau cô dần hồi phục. Khuôn mặt cũng bớt hơn những phiền muội mỗi ngày.

    - Anh không đi làm sao, lúc nào em mở mắt cũng thấy anh bên cạnh. - Cô khẽ hỏi Vũ khi thấy anh loay hoay sắp cháo ra bát.

    - Ừm có chứ em. Đợi em ăn xong rồi anh đi.

    - Anh vẫn tốt với em quá.

    - Em định làm gì với đứa bé.

    - Em sẽ sinh nó ra, và trở thành một người mẹ tốt. taxi tải thành hưng
     
  9. nmai3

    nmai3 Active Member

    chuyển nhà thành hưng Năm 2015, lúc xây nhà, anh Mạnh, 42 tuổi ngụ ở Bình Chánh, TP HCM quyết định làm bể bơi trên mái nhà, vừa mục đích chống nóng cho căn phòng ở tầng 4 - chính là phòng làm việc của anh, vừa để thoải mái bơi lội mà không phải đi ra ngoài. Để làm thêm cái bể bơi rộng 36m2, sâu từ 0,7 - 1,4m này, anh phải bỏ thêm 400 triệu nữa, trong khi nếu chỉ xây ngôi nhà 4 tầng trên miếng đất có diện tích 70m2, anh chỉ tốn khoảng 1,7 tỷ đồng để hoàn thiện cơ bản.

    Thời gian đầu mới có bể bơi, cả nhà anh Mạnh đều rất thích. Đợt đó đúng dịp nghỉ hè của bọn trẻ nên sáng nào anh cũng cùng hai con bơi. Hết kỳ nghỉ, các con đi học trở lại, sáng tất bật chuẩn bị để kịp giờ học, tối lại đi học thêm, chúng gần như không còn thời gian xuống nước, anh Mạnh cũng lười theo.

    Dần dần, bể bơi chỉ được sử dụng vào dịp cuối tuần. Tuy nhiên, không phải tuần nào gia đình anh cũng ở nhà, lúc thì đi ăn tiệc nhà bạn bè, hôm thì về quê, lần lại đi du lịch. Dù vậy, mỗi tháng, anh vẫn phải trả 15 triệu để thuê dịch vụ làm vệ sinh bể bơi trọn gói. Hàng tuần, công ty dịch vụ sẽ cho người đến hút bụi bẩn, vớt rác trên mặt hồ, cọ rửa vệ sinh, sục khí clo làm sạch.

    "Có một tháng chúng tôi tạm ngưng dịch vụ vệ sinh. Chỉ sau nửa tháng, rong rêu xuất hiện, bụi, rác đọng lại, trông cái bể bơi cũ kỹ bẩn vô cùng", anh Mạnh kể.

    Sau mấy lần đi du lịch, được bơi trong hồ khách sạn rộng và sâu, các con anh về thường xuyên chê bể bơi ở nhà nhỏ, không có cửa hàng bán snack, sinh tố nên càng không thích bơi ở nhà.

    "Nửa năm nay, tôi không thuê người đến dọn bể bơi nữa, tiền đó đưa con đi bơi ở mấy hồ bơi năm sao, vừa sâu vừa rộng, bơi đã hơn rất nhiều, kể cả vé vào 100.000 đồng/người mà vẫn dư. Ra ngoài, không khí sôi động và vui hơn. Ở nhà được cái sạch, tiện nhưng lại buồn và tốn kém", anh Mạnh chia sẻ.

    Hiện tại, anh đã rút hết nước khỏi bể bơi và đang nghĩ không biết nên đổi sang làm hồ nuôi cá hay trồng cây tại đây.

    Trong nhiều năm làm nghề, cả kiến trúc sư Phạm Thanh Truyền (tổng giám đốc Cát Mộc Group) và Huỳnh Xuân Hải (giám đốc Kiến thiết Việt) đã gặp rất nhiều gia chủ xây bể bơi trong nhà, chỉ háo hức thời gian đầu, sau đó là chán.

    "Thường khi làm nhà, mọi người hay nghĩ cho con cái. Lúc đó, con còn nhỏ, bơi ở nhà vừa thuận tiện vừa giúp các thành viên trong gia đình gần gũi nhau hơn. Sau vài năm con lớn, bận đi học này nọ, bể bơi không được sử dụng. Trong khi đó, gia đình vẫn phải bảo trì, lọc nước, dọn vệ sinh", ông Truyền cho biết.

    "Nếu có lời khuyên cho người xây nhà, tôi cũng khuyến cáo không nên làm bể bơi, vì tôi thấy đa số mọi người đều chán sau một thời gian dùng", ông Hải nói.

    Kiến trúc sư Hải ước tính, giá thành để làm bể bơi được tính bằng giá sàn nhà nhân hệ số 2, như hiện nay, tại TP HCM, một m2 sàn nhà khoảng 5 triệu đồng, còn một m2 hồ bơi khoảng 10 triệu đồng.

    Còn kiến trúc sư Truyền cho biết, nếu xét riêng chi phí đổ mái bằng bê tông bình thường, với chi phí mái nhà có bể bơi thì số tiền đầu tư sẽ cao hơn 300%. Tức là nếu cùng diện tích đó, mái nhà bê tông tốn hết 100 triệu đồng, thì mái nhà có hồ bơi tốn 300 triệu. Làm hồ trên mái sẽ cần kết cấu móng chắc chắn hơn, "tốn kém từ kết cấu móng", ông Truyền lý giải.

    Bên cạnh chi phí đầu tư ban đầu, chi phí bảo trì bảo dưỡng bể cũng không hề nhỏ, và đây là khoản tốn kém nhất vì phải làm thường xuyên. Chỉ cần bỏ bẵng vài tuần là bể bơi đã bẩn, do có nước và nắng nên thành hồ nhanh chóng bị rêu bám, rồi bụi tạp chất trong không khí lắng đọng dưới đáy, khiến bể không khác cái ao tù. Để giữ bể sạch có thể sử dụng được, gia chủ phải vệ sinh liên tục.

    Ngoài việc xác định rõ nhu cầu sử dụng hồ bơi của gia đình để tránh lãng phí, kiến trúc sư Truyền cũng khuyến cáo, khi quyết định làm bể bơi, gia chủ cần xem diện tích nhà có đủ rộng để làm một bể bơi đúng nghĩa không (tối thiểu khoảng 30m2), nơi đặt bể có đón được ánh nắng cả ngày, hoặc tối thiểu cũng đón được ánh nắng buổi sáng không (bể bơi không có nắng khiến vi khuẩn dễ sinh sôi nẩy nở và làm cho người bơi dễ bị bệnh), và đặc biệt thiết kế phải an toàn, đúng kỹ thuật.

    Làm hồ bơi trên mái có thể coi là một biện pháp chống nóng tuyệt vời cho tầng dưới và tạo thêm cảnh quan cho sân thượng. Tuy nhiên nếu thi công sai kỹ thuật có thể gây thấm, dột. Việc thi công mái có bể bơi khó hơn hẳn mái bình thường, phải tính kết cấu cho đủ, chống thấm đúng kỹ thuật.

    Từng có ý định xây bể bơi trên ban công tầng 2, vợ chồng chị Chi ở quận 2, TP HCM đến khi chuẩn bị hoàn thiện ngôi nhà đã quyết định đổi bể bơi thành hồ sen vì suy tính kỹ, họ thấy mình không có nhiều thời gian để bơi mỗi ngày. Trong khi đó, chỉ cần đi bộ, họ đã có thể đến được một khách sạn có hồ bơi sẵn sàng cho khách bên ngoài vào. taxi tải thành hưng
     

Chia sẻ trang này